BỨC KÝ HỌA CHÂN DUNG CỦA HỌA SĨ ĐỐP

By

BỨC KÝ HỌA CHÂN DUNG CỦA HỌA SĨ ĐỐP


Không gặp thì thôi gặp nhau là thể nào cũng có chuyện mè nheo con cà con kê tám chuyện chọc ngoáy nhau mua cười. Ấy thế không gặp nhau một ngày đã lại nhớ. Cả ngày không thấy mụ Đốp đâu lão Lý Mông đánh tiếng.

- Mụ Đốp có việc gì mà mất mặt thế không biết?

Ây dà. Không biết lão Lý Mông phải lòng mặt phải lòng mũi phải lòng miệng phải lòng mắt hay phải lòng cái khỉ gió gì mụ Đốp mà ra nông nỗi thế này.

- Lão nhớ thì sang hẳn đấy mà gọi mà hỏi. Cứ lủng bà lủng bủng. Sốt ruột. Nhắm nhẳn như chó cắn ma.

Miệng nói là thế song vừa dứt lời Lý Toét đã vội xỏ dép qua bên nhà mụ Đốp. Đến ngõ nhà vắng tanh vắng ngắt lạnh lẽo cô hồn hơn cả chùa bà Đanh Bãi Đính. Đến con vàng của nhà mụ cũng đi đâu chứ không còn giữ thói nằm đầu ngõ thấy khách hậm hực hậm hực dúi mõm vào giữa hai bàn chân trước sủa nhấm nhách.

More...

XIN ĐỪNG LÀM NGƯỜI TỐT

By

XIN ĐỪNG LÀM NGƯỜI TỐT

Mấy hôm nay không đêm nào Lý Toét ngủ yên giấc. Cứ chợp mắt là y như rằng Lý Toét lại nghĩ đến chuyện thằng Cò bị "oánh" cho te tua lên bờ xuống ruộng đến việc làm cái  cần câu để có bát cơm bưng lên miệng cũng bị giằng xuống. Đời chả có cái khốn nạn nào bằng việc triệt hạ nhau từ bát cơm manh áo. Làm cái thằng đàn ông không nên không phải cứ choảng thẳng vào mặt nhau chứ ném đá giấu tay tiểu nhân như thế nhục lắm. Nhất là đằng này làm sếp hẳn hoi mở miệng ra là nhân đức. Thế mà lại đi làm cái việc của kẻ tiểu nhân. Miệng nam mô bụng bồ dao găm. Thế mới hay. Sự khốn nạn nó khốn nạn ngay cả trong ngôn ngữ. Sự dối lừa cũng ở ngay trong ngôn ngữ.

More...

ĐỒ ... SẾP

By

ĐỒ ... SẾP

Nghe con mực nằm ngoài cửa hực một tiếng. Chắc lại lão Lý Mông. Nhục thế. Đến chó cũng chả thèm lên tiếng sủa lấy một câu mà chỉ hực lên rồi thôi. Lão Lý Mông phằm phằm bước vào.

- Này Lý Toét?

- Vớ vẩn. Nhìn thấy lù lù như đống rạ thối còn gọi. Có việc gì? Ờ. Mà lão cũng có việc chó gì đâu nhỉ? Rách việc.

- Tôi hỏi lão cái này. Mà lão phải nói thật đấy nhá. Chả gì lão cũng là dân chữ nghĩa.

- Thối chuyện quá. Có gì thì nói đi. Rào đón mãi. Ấp a ấp úng như mấy thằng  quen ăn chặn. Lúng ba lúng búng như ngậm hạt thị. Ngứa cả ...

More...

CON ĐƯỜNG KHÔNG CỦA TÔI

By

CON ĐƯỜNG KHÔNG CỦA TÔI

Những con đường không có bóng người qua
Những con đường chỉ một màu lửa đỏ
Những con đường khuôn mặt ai cũng mang màu lửa
Màu lửa cháy trời
Màu của máu và màu của lửa
Màu ma trơi

More...

CỔNG...CHUI CỦA ĐỐP

By

CỔNG ...CHUI CỦA ĐỐP

Lão Lý Toét và Lý Mông tranh thủ lúc mụ Đốp vắng nhà ngồi bên bàn trà thi nhau nói khoác. Chả biết hai lão thu thập được tin tức ở những đẩu những đâu mà nghe ra toàn chuyện kinh thiên động địa cả. Không có cái gì là không biết. Thậm chí còn biết rất rõ nữa là khác. Người nghe nghĩ: Chắc hai lão này phải là người trong cuộc hoặc bét ra cũng là kẻ von ven bên sườn.

Đúng lúc đang cao trào mụ Đốp bậm bịch đi vào. Ngày thường chả biết thế nào mụ học lối chân bước bắt chéo kiểu bị khoèo như vắt sổ của mấy cô người mẫu thời trang hay mấy em thi hoa hậu. Khổ quá. Bước thẳng còn chả ăn ai. Đằng này bước đi mà cứ như người bị tật nguyền. Chân vắt bên này rồi lại vắt bên kia. Rõ khổ. Mỗi bước như thế mông má lẳng qua lẳng lại cứ như đánh bóng chuyền không bằng.

More...

NHỮNG KHUÔN MẶT THÀNH PHỐ

By

NHỮNG KHUÔN MẶT THÀNH PHỐ

Người đàn bà đi vào thành phố
Đôi chân móng bám váng phèn
Cái màu nâu nâu vàng vàng thập thò nơi đầu dép

Cô bé bán vé số lệt bệt trên đường
Tóc hoe đỏ nắng mưa dầu dãi
Trên khuôn mặt trẻ thơ chỉ lấp lánh bóng tiền

More...

ĂN ĐẤT

By

            ĂN ĐẤT

 

- Lý Toét. Lý Toét?

- Có thân tôi đây. Bố gọi con gì mà ầm ĩ thế. Có chỗ nào mổ trâu thịt bò à?

- Quân tham ăn tục uống. Rồi có ngày chết nghẹn. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn.

- Này. Lão vừa nói cái gì đấy. Không ăn để chết rồi cho lão nhe răng ra cười như chó thui à? Thằng to ăn to. Thằng nhỏ ăn nhỏ. Cắt cỏ không ăn được gì cũng phải làm cái đòng đòng nhá. Sống ở đời có thằng chó nào khi chết muốn làm ma đói không hả?

- Thằng nào con nào ăn. Mặc xác nó. Ăn để chết trương lên thì ăn. Ăn lắm vào rồi khi chết chỉ làm tội thằng sống phải khiêng nhá.

More...

ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ VIẾT VĂN

By

ĐÔI ĐIỀU SUY  NGHĨ VỀ VIẾT VĂN

Tôi luôn tâm niệm rằng cuộc đời con người như một dòng sông. Và dòng sông ấy có khi trong khi đục khi yên ả lúc ầm ào có khúc nông khúc sâu có khi đầy khi cạn. Con sông có giới hạn và đời người cũng có giới hạn. Thời gian là vô hạn nhưng đời người là hữu hạn. Trong cuộc đời của người như thế thì cuộc đời văn trong quãng cuộc đời người là một quãng ngắn thậm chí rất ngắn.

More...

MỘT NỬA CUỐI TRỜI

By

MỘT NỬA CUỐI TRỜI

Tôi trở về thành phố với riêng tôi

Khi tiếng ve rực trong chiều Hà Nội

Sông Cả vẫn đậm sắc phù sa mùa nước cạn

Những bãi bờ khao khát khúc ru nôi

                                                        

Tôi trở về nơi ấy chỉ riêng tôi

Phố nhỏ vẫn đây nhà ai ở đó

Có phải mùa rơi đâu mà xà cừ rụng lá

Tiếng rải que đánh chắt nhặt chuyền


Tôi trở về cùng với nỗi niềm riêng

Khi một nửa gửi lại lòng thành phố

Gửi lại em cả phương trời màu lửa

Màu lửa cháy lên trong tiếng gọi người


Tôi trở về trong xa nhớ - nhớ thương ơi

Gặp lại nồng nàn tiếng ve giục giã

Gặp lại tiếng mưa rơi trên mái lá

Một nửa cuối trời thương nhớ gọi tôi.

More...

MẬT DANH AZET

By

 

8

BÍ MẬT NÚI BÁI

Sau khi đã xuống bản La Khê nắm lại tình hình và nghe người dân quanh vùng kể về câu chuyện thời gian gần đây xảy ra trên hang ma. Gặp gỡ các già làng để nghe các già làng nói cho hay về những gì già làng biết hang ma. Tự Kim và A Lò quyết định tìm đường lên tận hang ma xem thực tế.  

Đứng từ xa nhìn lại núi Bái trông như hình con trăn đang trườn mình săn mồi. Mỏm núi phía Đông trông chính diện không khác gì con rắn hổ mang chúa đang ngoác miệng bành cổ cong lên trong tư thế mổ. Cú mổ quyết định tiêu diệt con mồi. Càng đến gần núi Bái trông lại giống con voi nằm phủ phục bái vọng về phía biển. 

More...