THÁNG 4 LẶNG LẼ ĐI

By

THÁNG 4 LẶNG LẼ ĐI

Tháng 4 lại về. Tháng 4 vẫn thế. Đủng đỉnh đi từng bước trên những vạch thời gian đời người. Tháng 4 của sắc hoa loa kèn trong trắng thủy chung thoang thoảng đâu đây.

Tháng 4. Có chút lành lạnh còn sót lại của nàng Bân. Có vị nồng thơm của lứa hoa cuối vụ. Có mùi ngai ngái hoang hoải vườn nhà sau xuân cho nụ mầm bật lá. Có những hạt mưa lúc nhỏ lúc to thầm thì về một mùa sắp tới.

Tháng 4. Con sông trông cũng hiền lành hơn bờ bãi cũng xanh hơn nước cũng ngọt hơn và mùa cá cũng dầy hơn.

Tháng 4. Xanh ngăn ngắt một màu xanh của lúa. Sắc xanh của lúa ánh lên cho sắc màu của trời một màu xanh vô tận.

More...

ĐÊM HƯƠNG QUỲNH

By

ĐÊM HƯƠNG QUỲNH

 

Khi chén rượu lúc cuộc cờ

Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên

(Nguyễn Du)

 

          Đêm trong vắt. Ngoài ánh trăng sáng xanh phủ kín sân nhà tịnh không còn một âm thanh pha tạp. Lũ dế hình như cũng biết được đêm nay thiêng liêng lắm nên tiếng kêu mỏng như sương trắng bàng bạc ngoài sân. Ngay tiếng gió. Gió mọi đêm ầm ào là thế mà đêm nay cũng chỉ phơ phất nhè nhẹ thoang thoảng. Tất cả đều thu mình nhường lại đêm cho hương quỳnh khoe sắc.

More...

CHỞ NHỮNG MÙA TRĂNG ĐI

By

CHỞ NHỮNG MÙA TRĂNG ĐI

Sang xuân mà cái lạnh vẫn ùa về tê tái. Nhìn lá cỏ sang xuân vẫn khép nép cánh tránh rét lòng chợt buồn về phận kiếp con người. Kiếp người như lá.

Lòng buồn lặng lẽ ra bờ sông Hồng để tìm về một thuở. Nơi xa ấy nơi tôi cất tiếng khóc chào đời nơi ngày mẹ trở dạ con thuyền tròng trành đã định phận kiếp con người. Khi ấy ra khỏi lòng mẹ cha lấy cật nứa trên mái nhà thuyền cắt rốn. Chiếc nhau cha cắt ném tõm xuống sông. Sông có còn cất giữ? Nước có còn bao bọc chở che? Giữa phận người trong đục sông có còn như xưa hay sông đã lại như thế cuộc kiếp người?

More...

HƯƠNG NGÂU

By

HƯƠNG NGÂU

Sáng mồng một gió nhè nhẹ nắng mịn màng như lụa mảnh như sợi tơ vàng mẹ ươm. Thoảng trong gió có hương thơm thật nồng nàn dịu dàng và cũng thật thướt tha. Đi theo ngọn gió tìm về hương thơm như mời như gọi quyến rũ bắt gặp hương hoa nép mình trong kẽ lá giấu mình sau vòm xanh ủ hương trên sắc cây nhè nhẹ tỏa hương. Hương ngâu lan tỏa trong gió xuân như tẩm hương cho nắng ngọt ngào.

More...

CÒN MÃI MƯA BỤI XUÂN?

By

CÒN MÃI MƯA BỤI XUÂN?

Cứ mỗi độ xuân về khi sắc môi người thiếu nữ gửi vào sắc đào làn da trắng mịn màng gửi vào sắc hoa giành giành mái tóc mượt mà lóng lánh hương bồ kết ấy là mùa xuân về. Trong làn mưa bụi phơ phất bay mang hương xuân tràn trên nét cười lấp lánh khuôn mặt người rạng ngời những niềm vui. Hòa trong tiếng trẻ nô đùa lắng tai nghe trong làn mưa bụi gặp âm thanh thật nhẹ thật mỏng ấy là tiếng tí tách hạt nẩy mầm. Phảng phất đâu đây la đà trong làn khói hương thơm nồi bánh chưng thấm mồ hôi mẹ mặn chát mồ hôi cha bắt gặp bao niềm thương nhớ. Mùa xuân đã đến. Mùa xuân gõ cửa gọi người.

More...

VỚI CƠN MƯA HẠ

By

VỚI CƠN MƯA HẠ

Giá lạnh tràn về. Tiếng gió luồn buốt giá. Lang thang trong giá lạnh lòng chợt nhớ về một mùa hạ cháy bỏng hoa phượng. Những bông hoa lửa thắp sáng trên vòm cao trong tiếng ve gọi người thổn thức. Ngọn lửa của thương yêu và nhớ nhung. Gặp giá lạnh lòng chạnh buồn nhận ra. Khi nỗi nhớ còn nguyên khôi nỗi nhớ sẽ thành ngọn lửa thắp cho lòng ta sáng trong trên mỗi bước đường đời. Khi nỗi nhớ chỉ còn là kỷ niệm. Nỗi nhớ kỷ niệm một thời lại thành băng giá của mùa đông. Giá lạnh của thiên nhiên hợp cùng giá lạnh của lòng người cái lạnh tái tê và cóng buốt.

More...

ĐI TRONG SẮC TÍM BẰNG LĂNG

By

 ĐI TRONG SẮC TÍM BẰNG LĂNG

Không chờ mưa bay khi sắc xuân vừa chớm. Chẳng đợi tiếng ve se sắt gọi chào. Cũng không ngóng mùa thu khi lá vàng để sánh cùng màu nắng hay chút se se của giá lạnh đầu đông. Có một loại hoa cứ nở tím bốn mùa. Mặc nắng hay mưa mặc gió mùa hay sương sa mặc phồn hoa và cám dỗ hoa cứ nở nở tím trong nỗi nhớ và niềm tin. Những cánh bằng lăng vẫn nở tím bên trời.

More...

LỬA PHƯỢNG

By

 

Như lời hẹn của những lứa đôi một thời yêu nhau mà không cập bến cứ đúng tháng Năm hoa phượng lại nở rực một góc trời. Màu đỏ màu của máu màu của lửa màu của sức sống màu của hẹn hò. Cứ đến tháng Năm những lứa đôi yêu nhau lại lấy ngày hoa phượng thắp lửa trên cành cao mà về nơi xưa kỷ niệm về với bao ngọt ngào của ngày cắp sách cùng những ký ức đi mãi kiếp con người. Nơi ấy nơi thẳm sâu của tâm hồn nơi thẳm sâu của ký ức nơi thẳm sâu của tình yêu và cũng là nơi còn thơm mãi nụ hôn của thời cắp sách còn đọng trên môi. Bất chợt trên đường đời khi ta chịu nỗi buồn khi ta nhận niềm vui khi ta gặp nỗi đau khi ta còn hạnh phúc ta lại đưa tay lên môi để tìm về nơi ghi dấu tình yêu nơi ngọt ngào hạnh phúc. Ấy là khi ta muốn sẻ chia ấy là khi ta muốn tìm về nơi điểm tựa của cuộc đời. Để từ đấy ta vượt lên nỗi đau ta nhân lên hạnh phúc cho tâm hồn ta sáng trong cho ta biết nâng niu cái đã có đang có và sẽ có sống với đời với người như ánh hoa kia cứ cháy mãi cháy mãi suốt cả đời vẫn giữ nguyên màu lửa.

More...

TẾT CHỢ QUÊ MỘT THUỞ

By

  TẾT CHỢ QUÊ MỘT THUỞ

         
         Thế là vừa đúng 30 năm tôi mới có dịp trở lại quê ăn tết. Tôi đã đi nhiều nơi cũng đã trải qua nhiều cái tết ở các vùng quê khác nhau. Mỗi nơi mỗi vẻ nhưng dù ở đâu dù bất cứ nơi nào hình ảnh chợ quê nằm bên gốc cây bàng già mốc meo sù sì ở cái làng Nang quê tôi nơi chôn nhau cắt rốn ở vùng đồng đất Thái Bình cứ hằn trong nỗi nhớ là sự ám ảnh mỗi độ tết đến xuân về.

More...

MÙA MƯA THÁNG BẨY

By

 

MÙA MƯA THÁNG BẨY


       Bao giờ cũng thế. Cứ tháng bẩy là tối đến tôi lại thường rất khó ngủ. Cái lý do mất ngủ cũng đơn giản. Thế là tôi đã qua được một năm quân ngũ nữa. Một năm phấn đấu liên tục để sống đúng với bản ngã của mình.

More...