SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI

By

SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI
     Truyện ngắn: Phạm Thanh Khương
 
1
           Cả tháng nay trời rét đậm rét hại lại cộng thêm có mưa phùn con đường vào làng lúc nào cũng nhem nhép nhem nhép. Mấy chân ruộng mới cấy cây lúa non chết rụi. Trâu bò cũng chẳng nhà nào dám đưa ra ngoài đồng chăn dắt. Mấy nhà chủ quan khi trời lạnh vẫn dắt ra đồng chăn thả tối về có nhiều con bị cước chân lạnh lăn quay ra chết cóng trong chuồng. Đàn trâu trong làng cả tháng phải nhốt mùi phân trâu bò lâu ngày không dọn  phả ra hôi hôi khăm khắm trùm lên các ngõ ngách. Tiếng lũ trẻ quát tháo inh ỏi mỗi chiều xua trâu cũng vắng. Tiếng lộc cộc gõ móng của bầy trâu đủng đỉnh trên đường làng cũng không còn. Tiếng xoe xoé của mấy bà mắng con mỗi sáng mỗi chiều vì tội lười nhác không đưa trâu ra đồng chăn cũng vãn. Chỉ còn tiếng gió bấc rít từng hồi trên ngọn tre hay dẫy bạch đàn dọc theo con đường vào làng là mỗi ngày một nặng. Chiếc cầu xi măng sơn đen đầu làng cũng không còn phải chứng kiến cảnh lũ trẻ khi đưa trâu ra đồng chăn thả hay lúc lùa trâu về đứng giữa cầu vạch quần đái tồ tồ làm mưa xuống con sông nữa.
          Trời rét quá mấy gia đình thuyền chài cũng kéo nhau đùm úm vào trong con ngòi nhỏ chọn nơi khuất gió tránh rét. Nhà nào nhà nấy lấy mảnh áo mưa rách trùm lên che chắn cửa thuyền. Trông xa những ngôi nhà thuyền tùm hụp như chiếc áo vá chằng vá đụp nham nhở với các mảng màu xanh xanh đo đỏ nâu nâu. Mấy nhà bên con ngòi thỉnh thoảng lại ra bên búi tre ngó nghiêng trông mấy cây trái trong vườn.
          Rét thế nhưng lão Kiếm không cho vợ con đưa thuyền vào chỗ con ngòi nhỏ tránh rét mà vẫn đậu thuyền ngoài bến sông. Lão cũng không cho vợ con lấy áo mưa che gió như các nhà khác. Sáng dậy lão vẫn một mình một ấm chè ôm khư khư cái điếu bát. Thỉnh thoảng lão lại buông câu chửi thề. Biết tính lão thế bà Tèo cũng mặc. Nói ra vạ rách việc. Từ ngày về ở với lão đến giờ bà biết. Ý lão thế nào là phải đúng như thế. Nếu làm sai lão chửi cho đến ủng óc thối tai. Ngồi uống nước lắm lão lại lò dò ra mui thuyền vạch quần đái. Lão nghiêng mặt nhìn vào trong làng tai vểnh lên nghe tiếng nước chảy xuống bong bong. Con khoang nằm ở mui thuyền mỗi lần lão ra lại rời ổ. Mỗi lần như thế nó vưỡn mình kéo xác theo cái thói mỏi mệt rồi ngước hai mắt lên nhìn. Xong nó nem nép mon men ra lép tép uống nước trong lòng khoang. Khi lão Kiếm chui vào nhà thuyền con khoang lại lặng lẽ quay vào cái ổ ở đầu mũi nằm ghếch mõm ra ngoài lim dim mắt.
          Sáng nay ngoài trời lạnh đến thấu da thấu thịt lão Kiếm vẫn đánh trần mặc chiếc quần đùi ngồi trong lòng thuyền đầu cúi xuống kẹp giữa hai gối kỳ cạch giũa những chiếc lưỡi câu. Giũa xong chiếc lưỡi câu nào lão mắc trả nó vào trong kẹp tre. Thỉnh thoảng lão ngoái đầu nhìn ra ngoài sông miệng lủng bủng chửi.
          - Tổ sư nó. Mưa dầm mưa dề lại rét mướt kéo dài thế này lấy cứt mà ăn à.
          Lão chửi trời chửi đất hay chửi ai. Chịu. Chửi ai chỉ có bản thân lão biết. Bà Tèo ngồi nép bên trong phên nứa chắn cuối thuyền cứ cặm cụi vá lưới tịnh không dám lên tiếng. Nghe lão chửi luôn mồm bà cũng khó chịu nhưng mặc. Giây lời với lão lúc này chỉ tổ gặp vạ. Lão muốn chửi ai thì chửi. Miệng lão chửi thì tai lão nghe. Từ ngày gắn cuộc đời mình với lão bà đã quen với chuyện này. Bà Tèo quen chuyện lão chửi như người ta quen khổ quen đau. Mặc dù cái đau cái khổ luôn làm người ta khó chịu.
          Miệng lão chửi nhưng trong đầu lão lại đang nghĩ cách bắt bằng được con cá măng phá lưới của lão ở khúc Rủ. Đã không bắt được nó lão còn bị nó hất xuống sông. Lưới không bắt được thì lão dùng câu. Đời lão chưa có con cá nào thoát khỏi tay khi lão đã quyết bắt. Lão tin vào việc đó như tin chính việc đang ngồi giũa lưỡi câu vậy. Việc lão muốn dùng lưỡi câu để bắt con cá măng này là lão muốn con cá phải chịu đau đớn đến tận cùng như khi lão bị con cá chơi khăm hất xuống sông vậy. Lão muốn con cá phải chịu cái đau cho đến khi chết. Còn nếu lão thích bắt nó thì chỉ cần lão xách cái đinh ba lặn xuống vùi mình trong bùn dưới lòng sông đợi cho con cá đến gần lao mũi lao là xong. Nhưng nếu làm thế thì con cá không biết được như thế nào là sự đau đớn. Lão vẫn nghĩ. Chỉ có sự đau đớn đến tận cùng thì mới thấy giá trị của sự sống.
          Chiếc thuyền câu nhẹ nhàng lướt đến nép sát vào cạnh thuyền nhà lão Kiếm rồi dừng lại. Do dừng đột ngột chiếc thuyền câu bị lớp sóng phía sau trườn đến nâng phía đuôi hơi vểnh lên rồi mới hạ xuống. Nó cứ dập dềnh trên sóng như thế. Người ngồi trên thuyền câu đưa tay bám hờ vào chiếc nhà thuyền của lão Kiếm đỡ cho nó không va quệt vào mạn thuyền. Chẳng cần nhìn ra ngoài lão Kiếm cũng biết đó là thuyền câu của lão Được. Lão Kiếm tay vẫn giũa lưỡi câu miệng đánh tiếng ra ngoài.
          - Lão đi đâu về sớm mấy. Lên làm chén rượu chứ?
          - Hầy. Đi thả mẻ lưới kiếm con cá uống rượu cho đỡ buồn. Mưa rét nên chán lắm. Chỉ được mấy con cá mù. Thấy lão có nhà ghé qua hỏi thăm tý thôi. Trời lạnh thế này chắc lão không phải ngâm xác nữa hả?
          - Mưa nắng thế này chắc năm nay đói rã mép ra mất.
          - Lão lo xa quá. Còn nước lo gì không có cá. Khúc này hết cá ta đi khúc khác.
          Bà Tèo ngồi cuối thuyền tay vẫn đang dùng ghim vá mấy đoạn lưới bị rách. Hôm qua lão Kiếm mang lưới đi thả ở khúc Rủ. Lưới năm xen hai loại lưới dùng để đánh bắt cá chép trôi rô diếc. Không ngờ gặp con cá măng cỡ phải mười tám hai mươi cân vào lưới phá rách. Tiếc mà chịu. Đã không bắt được lại bị nó làm rách lưới tiếc của giời lão Kiếm lủng bủng chửi suốt buổi. Ngồi vá lưới nghe chuyện của chồng và lão Được bà Tèo nối lời.
          - Các ông bảo đi đâu? Đi đâu chả sông này nước này. Liệu có đi mãi được không?
          Không để bà Tèo nói hết câu lão Kiếm gầm gừ trong họng giọng cáu cẳn.
          - Biết cái gì mà chõ mồm vào. Lại thấy mấy nhà trên bờ có ruộng xa đồng gần tớn mắt lên. Cứ tưởng lên bờ là có nhà ngói cây mít ngay đấy. Thích. Cứ lên đi. Rồi cháo không có mà húp.
          - Ơ hay hai cái ông bà này! Rõ là chán! - Lão Được vội lên tiếng - Động tý cứ ầm ầm lên là làm sao. Thôi. Tôi về đây. Tối lão sang tôi làm chén rượu nhạt nhé.
          Như tiện tay lão Được quẳng lên sạp con cá rói còn giẫy đành đạch.
          - Trưa nói mụ vợ nấu canh chua mà ăn. Cá rói khúc Trầm đấy.
         Dứt lời lão Được vung tay nhấn sâu hai cái cặp tay chèo về phía trước kéo mạnh xuống phía đuôi thuyền. Chiếc thuyền hơi vểnh đầu lên rồi nhẹ nhàng lướt đi. Trông hai tay lão Được bơi thuyền khoắng khoắng hai bên mạn chẳng khác gì mấy chị trong gánh hát chèo làng Đông thỉnh thoảng lại về diễn ở thôn Nang. Chèo được một quãng lão Được lại gõ cặp tay chèo vào thành thuyền. Tiếng cặp tay chèo đập vào chỗ cạp trên của con thuyền câu lạch cạch lạch cạch. Tiếng gõ mạn xua cá mỗi khi đi thả lưới. Phía sau chiếc thuyền câu vệt sóng tõe sang hai bên hình rẻ quạt táp nước vào bờ nhè nhẹ và tan đi như những vệt sao đổi ngôi hằng đêm.

Thuyền lão Được đi rồi lão Kiếm miệng vẫn chửi lủng bủng. Cứ mỗi khi có ai nhắc xa nhắc gần hay có ý nói nhắc nhở đến chuyện đất liền là lão lại thấy lộn hết cả ruột. Cả đời lão cả bố lão thậm chí ông bà cụ kỵ nhà lão nào có ai biết gốc gác quê quán ở đâu. Lão có nghe nhưng đấy chỉ là bắc chõ nghe nồi hơi chứ có cái gì bảo đảm. Từ ngày lão có mặt trên đời lão chỉ thấy con thuyền nhà lão phiêu bạt nay đây mai đó. Đậu đâu là quê nghỉ đâu là bến. Khúc sông còn cá thì ở hết cá lại nhổ sào chèo đi nơi khác. Gạo chợ nước sông. Bao đời nay nhà lão vẫn thế mà có thấy chết đói bao giờ đâu. Lão biết bà Tèo vợ lão thích lên bờ lắm. Chả gì bà Tèo cũng một thời là người của đất liền mà. Đã đôi ba lần bà nhỏ to nhắt nhỉ nói xa nói gần chuyện đó với lão. Chẳng lần nào lão muốn nghe. Chỉ cần nghe được câu trước câu sau là lão đã chửi. Lão muốn dẹp ngay cái tư tưởng nhăm nhe lên bờ với chả tình làng nghĩa xóm. Với lão lối nghĩ của bà vợ chẳng khác gì chuyện mơ tưởng hão huyền. Lão nghe mà ngứa cả tai.

More...

SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI (tiếp)

By

2
         Mụ Đoác buôn cá trong làng bảo lão Kiếm phải bệnh giời đầy. Người lão lúc nào cũng nóng rừng rực muốn cháy. Quanh năm suốt tháng lão ở dưới nước. Vào những ngày mùa hè lão luôn phải ngâm mình dưới nước chỉ thò mỗi cái đầu lên trên. Hôm nào nắng nóng quá lão còn phải ngậm ống thông hơi lặn nằm áp xuống bùn mới chịu được. Chỉ khi nào đói lão mới ngoi lên ăn xong rồi lại lặn xuống luôn. Vào những ngày này có việc phải ngồi trong thuyền một hai tiếng đồng hồ lúc đó có ai dội nước vào người lão nghe thấy rõ cả tiếng xèo xèo như que than hay thanh sắt nung nóng nhúng nước. Cũng vì cả đời phải ngâm mình dưới nước nên da lão xam xám đen đúa nhăn nheo seo lại như miếng thịt bụng lợn sề. Cũng vì lão luôn phải dìm mình dưới đáy sông áp da áp thịt với bùn mà từ người lão tỏa ra mùi tanh tanh dìu dịu của bùn của sa. Đời lão Kiếm chỉ mong quanh năm là mùa đông. Như mấy hôm nay trời rét xuống đến bẩy tám độ lão mới có cảm giác dễ chịu. Mọi lời ong tiếng ve của người đời lão Kiếm đều nghe thấy hết. Với lão thiên hạ có nói vậy chứ nói nữa chẳng là cái đinh gỉ gì. Lão lấy bông đút nút lỗ tai lại. Tha hồ mà nói tha hồ mà nghe.
          Mấy hôm nay không đêm nào lão ngủ được yên. Nhắm mắt là lão lại mơ đến con cá măng phá lưới hôm trước bị lão lôi cổ lên thuyền. Cả đời sông nước chưa có con cá nào mà vướng lưới của lão có thể thoát được. Thế mà hôm trước lão đem lưới đánh trên khúc Rủ lại bị con cá măng phá cho tung lưới còn lao lên húc làm lật thuyền. Lão hận. Hận lắm. Hận tất cả. Lão hận lão vì mang tiếng là người sống dưới nước mà không bắt nổi con cá và có con cá to thế sống cùng ngay trong lòng sông mà cũng không biết. Lão hận con cá măng vì nó khôn quá. Con cá đã biết cách thoát khỏi lưới còn có ý làm nhục lão. Lão hận tay lưới không đủ sức cuốn chặt lấy con cá để nó thoát. Lão hận cả khúc sông Rủ vì để con cá măng to thế sống cùng. Cả ngày không lúc nào là lão không hậm hụi về chuyện đó. Hôm đó để con cá măng thoát lưới chèo thuyền về đến nhà lão thề sẽ bắt bằng được con cá măng đó để lấy mật ngâm rượu lấy cái bong bóng phơi khô làm đồ nhắm rượu xem lão thắng hay con cá măng đó thắng.
          Đang nghĩ chuyện cá chả biết sao lão lại nghĩ xiên sang chuyện vợ con. Cũng cái khúc sông ấy lão đã lặn xuống kéo bà Tèo dìm dưới nước rồi vác lên cái điếm canh đê. Và cũng chính cái khúc sông ấy lão chứng kiến cảnh làng đưa người đàn bà bị lão dìm sông cạo đầu bôi vôi trói vào cọc trên bè chuối thả sông. Rồi cũng chính đoạn sông ấy lão đã nhận và đưa người đàn bà ấy về làm vợ. Và lại cũng cái khúc sông ấy lão bị con cá măng làm nhục đời sông nước. Lão nghĩ rất nhiều về cái chuyện lão làm cách nay cả chục năm. Nếu ngày đó lão không túm chân bà Tèo lôi dọc sông rồi vác lên cái điếm canh đê thì lão có phải chịu cảnh như bây giờ không? Nếu lão không nhận và chẳng có mặt ở cái khúc sông chết tiệt này cái lúc người làng túm đông tụm đen như nhặng xem cảnh cạo đầu bôi vôi thả sông thì liệu lão có làm cái việc tốt mà theo lão là duy nhất lão làm trên đời này? Giời đầy hay lão tự đầy? Lão chán. Lão chả cần biết nữa. Càng cố quên thì cái chuyện ấy hình như lại càng hay làm lão phải nghĩ. Nhất là mỗi khi nhìn cái bản mặt thằng Lợi lòng lão lại bộn lên không yên. Nó cứ giống ai chứ chả giống lão lấy chút gì gọi là.
          Theo lão sự khốn nạn nhất mà lão phải chịu là người lúc nào cũng cứ nóng như than. Người nóng như than thì lão ngâm mình dưới nước dưới bùn nó sẽ đỡ. Lão sẽ chịu được. Cái khổ nhất nhục nhất là mỗi khi người như thế thì cái ham muốn xác thịt đàn bà của lão lớn lắm. Lớn đến độ lão không thể làm chủ được bản thân. Cái của nợ của thằng đàn ông lúc nào cũng căng cứng đòi hỏi. Cũng đã có nhiều lần lão phải cố chịu đựng để tự hành hạ mình bằng cách lấy dây buộc vào nó rồi chằng ngoặc về sau. Thậm chí lão tự đánh cho nó thật đau để nó hết cái thèm muốn thú vật ấy. Cái lần lão lặn xuống túm lấy chân bà Tèo dìm lôi dọc sông cho đến ngắc ngoải rồi đưa lên điếm canh đê cũng là một lần như thế.
          Hôm ấy vừa chập choạng chiều người lão lại nóng như phát hoả. Lão vội nhảy xuống sông lặn sâu xuống đáy. Khốn nạn cho thân lão. Đang nằm dưới lòng sông thì lão lại nghe thấy có tiếng bước chân lội nước. Nhìn qua làn nước mờ mờ lão thấy cái chân trăng trắng đùng đục. Chân của đàn bà. Lão đã cố tránh nhìn đi chỗ khác nhưng cái ham muốn của thằng đàn ông nó thức dậy. Nó đòi hỏi nó căng cứng làm cho lão không thể chịu được. Lão thấy như có cái gì cứ thúc vào người đưa lão đến gần cái bắp chân trăng trắng đùng đục. Lão trườn người sát mặt bùn đến gần. Khi lão đã nhìn rõ cái chân. Lão ngước nhìn lên. Trong làn nước lão nhìn thấy hai quả bồng đảo nhấp nhô như mời như gọi. Và thế là cái gì phải đến đã đến. Lão túm lấy chân có hai quả bồng đảo đang nhấp nhô ấy mà lôi. Lão cứ túm hai cái chân kéo cái thân người trắng đục ấy đi một đoạn dài. Khi đã kéo được một đoạn đủ để cái thân người có cái túm đen đen ở giữa khêu gợi cái quả bồng đào trái cấm ấy vừa đủ ngạt thì lão trồi người lên vác xốc lên vai leo lên đê chạy về cái điếm canh vắng tanh vắng ngắt nơi đồng không mông quạnh. Xong việc lão vứt người đàn bà lại điếm canh đê. Lão lại trườn người xuống bùn nằm.
           Rồi lại cũng vào một chiều lão vừa đi thả lưới về đậu bên kia bến thì thấy trong làng tiếng mõ tiếng trống tiếng người xôn xao. Tiếng mõ tiếng trống tiếng người ngày càng tiến gần về bến sông. Kẹp giữa hai người đàn ông lực điền tay chân cuồn cuộn cơ bắp như dây thừng dây chão là người đàn bà. Nhìn kỹ người đàn bà bị kẹp giữa hai người lực điền không ai khác chính là người đàn bà mà lão đã túm chân chiều muộn hôm nào lôi dọc sông rồi vác lên cái điếm canh đê. Phía sau có bốn năm người đang khênh cái mảng đóng bằng cây chuối. Đến bến họ ném mảng chuối xuống bến sông rồi đưa người đàn bà có hai lực điền kẹp giữa đặt nằm xuống tấm phản trên mảng chuối. Mấy người trên bờ cũng lao xuống theo giúp hai người đàn ông lực điền trói gìm chặt người đàn bà vào đó. Đám người trên bờ thi nhau chửi rủa tay chân chỉ chỏ rỉa rói. Sau khi đã gim chặt người đàn bà vào tấm phản có một người đàn ông mà lão nhìn không thể đoán được tuổi trèo lên cái mảng chuối lấy tay túm từng đám tóc của người đàn bà rồi dùng kéo cắt. Vì bị gìm chặt vào tấm phản nên người đàn bà kia không thể đụng cựa được. Mỗi khi người đàn ông không đoán được tuổi cắt từng túm tóc thì người đàn bà lại ngọăc đầu bên nọ ngoắc đầu sang bên kia trông như con sâu bị bọn trẻ lấy gạch đánh dập một phía chỉ còn cái đầu ngọ ngoạy thia lia.
          Tuy là người của sông nước lão chả cần quan tâm đến chuyện người trên bờ làm gì. Nhưng lão biết người đàn bà bị gìm chặt trên tấm phản ở mảng chuối bên bến kia đang bị dân làng buông trôi sông vì tội chửa hoang. Đã đôi ba lần chứng kiến cảnh như thế này nhưng lão chẳng để ý. Đất có thổ công sông có hà bá. Đất có thổ công hay không thì lão chả biết và lão cũng đấm thèm vào biết. Còn sông với lão hà bá là lão chứ chả là ai khác. Đời lão cả ngày ngâm dưới nước lão chả thấy rồng rắn thuồng luồng nào cả ngoài mấy con cá nhép mà thích bắt thì bắt. Lão bắt cá như người đời thò tay vào túi mình thế. Sống với cá với nước với bùn đất nên gặp chuyện trên bờ như thế lão chỉ thấy buồn cười. Của người ta người ta không giữ lại mang cả làng đi lo giữ. Lão thấy thật thối chuyện rỗi hơi.
          Nhìn thấy người đàn bà bị lão túm chân lôi dọc sông rồi vác lên điếm canh đê bị hành hạ bị chửi rủa như con thú sa bẫy như con cá bị lão bắt đựng trong cái vợt giẫy giụa cố tìm lối thoát thân mà bất lực. Tự nhiên lão thấy tức ngực thấy đau ở bên dưới bụng thấy thương thấy tội lỗi. Có phải người đàn bà kia bị dân làng hành hạ xỉ nhục xua đuổi loại bỏ khỏi cộng đồng loài người là do lão làm không? Chút thỏa mãn dục vọng của lão đã làm cho người đàn bà kia phải chịu bao đau khổ. Tại lão? Tại lão mà người đàn bà kia mới nên nông nỗi này? Lão thấy người lão cứ nóng dần nóng dần lên.
          Lão trố mắt lên nhìn giương mắt lên chứng kiến người ta hành hạ người đàn bà của lão ở điếm canh. Lão nghĩ. Nghĩ nhiều lắm. Càng nghĩ lão càng thấy mình tội lỗi. Lão thấy lão thật ti tiện và khốn nạn. Lão nghĩ lão không bằng con chó đực chó cái. Khi người đàn ông không rõ mặt lấy nghiên mực đổ lên mặt người đàn bà thì lão không chịu được nữa. Lão nhảy xuống nước lặn một hơi sang đúng bên cạnh cái mảng chuối rồi trồi người lên. Bám hai tay vào mảng chuối lão nhảy lên. Chiếc mảng chuối bị nghiêng hất người đàn ông đang đổ nghiên mực xuống sông. Những người trên bờ mặt cắt không còn giọt máu miệng há hốc mắt trợn ngược đứng như trời trồng. Lũ trẻ đang hò hét hùa theo đám người lớn chửi rủa mắng mỏ người đàn bà thét lên. Có đứa chúi đầu chui xuống chân bố mẹ có dăm ba đứa sợ quá giật lùi về sau ngã dúi dụi vài ba đứa xé háng người lớn chạy vào làng kêu khóc. Đám người đang đứng trên bờ vón lại xô ngả nghiêng. Người đàn ông có cái bản mặt không đoán được tuổi cứ chới với giữa dòng hai tay chới với chân đập lõm tõm như chân chó bơi sông kêu cứu.
          Quăng mình xuống nước lão lao ra chỗ người đàn ông đang đập tòm tõm chới với kêu cứu giơ tay túm tóc lôi sấp lên bến. Xong việc lão giật tung sợi dây cuốn quanh người đàn bà bị gim chặt xuống chiếc mảng chuối. Lão đứng trên chiếc mảng giọng cấm cẳn.
          - Người đàn bà này do tôi làm có chửa. Làng muốn bắt vạ thế nào cũng được. Tôi đem người đàn bà này về ở với tôi.
          Dứt miệng lão đẩy luôn chiếc mảng về bên thuyền rồi bế vứt người đàn bà lên sạp. Sự việc diễn ra nhanh quá bất ngờ quá làm cho những người đang đứng trên bờ không kịp nhận ra lão là người hay ma lão nói cái gì đang làm gì. Khi mọi việc đã xong xuôi hoàn hồn trở lại thì lão đã đưa người đàn bà kia vào trong ngôi nhà thuyền rồi. Và cũng từ đó lão có vợ có người đàn bà bên mình. Mấy ngày lão cũng có ý chờ xem người làng có ý kiến gì không nhưng tuyệt nhiên lão chả thấy có chuyện gì. Cả làng chẳng ai bắt khoan bắt nhặt gì lão. Mà hình như họ coi như mọi cái chưa xảy ra trên khuôn mặt mọi người làng vẫn như không. Người đàn bà khốn khó từ đó thành vợ lão. Có nhiều ngày lão nghĩ. Tại lão đã làm cho người đàn bà khổ và cũng coi như cái số trời định thế. Lão làm người đàn bà khổ thì lão phải gánh chịu nỗi khổ do lão gây ra. Lão hại người thì trời đầy lão phải chịu thế này.
          Mải nghĩ chuyện của vợ lão Kiếm không để ý giũa trượt ra ngoài. Chiếc lưỡi câu đâm sâu vào tay. Lưỡi câu thả được làm bằng sợi thép nhỏ. Loại thép để làm lưỡi câu loại này thường phải mua của cánh thợ cầu. Họ thường chặt trộm các đoạn dây cáp rồi đem bán. Mua về người làm lưỡi câu phải gỡ từng sợi đem giãn cho thẳng cắt từng đoạn ngắn vừa tầm uốn lưỡi. Xong một đầu uốn một vòng nhỏ chỉ đủ luồn sợi dây cước hoặc sợi ni lông để nối với dây thả có nơi còn gọi là dây ràng. Sợi dây này khi thả câu được kéo từ bờ bên này sang bờ bên kia. Phía đầu dây thép còn lại dùng giũa giũa cho nhọn sắc. Sau khi đã làm xong các công đoạn trên dùng kìm đặt sợi thép đó vào một cái giá uốn lại hình chữ u. Khi uốn xong thành từng chiếc lưỡi câu lúc đó lại phải dùng lửa than cốc nung nóng lên tôi vào nước muối đặc. Đến khi đó mới có thể buộc vào dây thành dây câu thả xuống sông bắt cá được.
          Những chiếc lưỡi câu đã tôi xong chúng rất cứng và giòn. Nếu ai không biết đem uốn cho thẳng lại là sẽ gãy ngay. Sau mỗi lần thả thu dây câu về phải dùng giũa giũa lại lưỡi cho bén tẩy hết phần gỉ vàng bám vào lưỡi đi. Giống cá nó thính lắm. Lưỡi câu thả chỉ cần có mùi tanh tanh của thép gỉ là chúng nó tránh được hết. Lúc ấy có đem thả câu cũng chỉ là công cốc. Sau khi đã rửa sạch lưỡi đem nhúng vào mỡ lợn cho chúng không bị gỉ trông anh ánh sáng. Cũng vì cái màu anh ánh sáng ấy khi thả xuống nước loại cá có mắt mà như mù không nhìn thấy cộng thêm mùi mỡ lợn hút cá vào đó lượn lờ để mà vướng lưỡi. Vì lưỡi câu được giũa sắc tôi trong nước muối đặc nên khi con cá vướng vào đâm vào da chúng bén và ăn rất sâu rất buốt. Khi đó con cá càng vùng vẫy muốn thoát lưỡi câu thì lưỡi câu càng đâm vào sâu. Càng đau con cá càng cố giẫy làm cho dây câu căng ra. Những chiếc vỏ ốc nắp bật lửa hỏng buộc ở hai đầu cọc dây ràng làm tín hiệu rung lên. Nghe tiếng kêu người thả câu biết để chèo thuyền ra  bắt cá.
          Trong tất cả các loại động vật lão Kiếm thường nghĩ loài cá chính là loại ngu nhất. Theo lão Kiếm ở đời người chết vì của kiến chết vì mỡ chim chết vì mồi kẻ dốt chết vì danh kẻ có danh lại chết vì lợi. Thì đấy lưỡi câu lão đem thả sông có mồi đâu. Giá lão mắc mồi mà chết cho cam. Đây lão không hề mắc lấy một tý mồi gọi là. Lưỡi câu lão thả sông là lưỡi câu không nhưng loại cá sống dưới nước có mắt mà cũng như mù chết vì ngứa ngáy đú đởn.
          Nói là nói vậy thôi chứ lão thừa biết. Giống cá khi bơi theo dòng nước gặp cái gì trôi vật vờ là ngoe nguẩy lượn lờ cọ thân vào đó. Chính vì tội gặp cái gì vật vờ cũng nghĩ là tử tế hiền lành ngứa ngáy cọ mình vào đú đởn làm dáng. Dây câu lão làm sắc là thế bén làm vậy. Khi lão thả xuống sông các lưỡi câu cũng trôi theo nước vật vờ ve vẩy chúng mới cọ mình vào. Khi cá cọ mình vào dây câu các vẩy lại nở ra và thế là các lưỡi câu lưỡi hái của thần chết đã chờ sẵn. Chỉ cần chúng chạm vào các lưỡi câu lão buộc theo dây ràng đang đung đưa ấy sẽ vướng vào kẽ vẩy và cắm sâu vào thân. Khi lưỡi câu của lão đã cắm vào thân thì đừng nói con nào chạy thoát. Khi các vỏ ốc vỏ bật lửa buộc đầu dây ràng rung lên lúc ấy lão chỉ còn mỗi việc bơi thuyền ra lần theo dây luồn chiếc vợt xuống dưới và thế là hết đời.
          Vì lưỡi câu rất sắc và bén khi người thả câu giũa lưỡi phải rất tập trung. Chỉ cần sơ sẩy lưỡi câu sẽ đâm vào tay ngay. Khi bị lưỡi câu đâm vào tay để lưỡi câu dính trong da còn đỡ buốt. Rút lưỡi câu ra thì buốt lên tận óc.
          Rút chiếc lưỡi câu ra khỏi ngón tay lão Kiếm đút luôn vào mồm mút. Lão dùng tay kia thò vào trong quần giật mạnh. Xoè tay cho những chiếc lông rơi xuống mặt sàn rồi xoa xoa vê cho những chiếc lông lão vừa giật ra vón lại. Lão rút ngón tay đang đút trong mồm ra đắp đám lông ấy vào chỗ bị lưỡi câu đâm.
          - Mẹ cha nó chứ. Sao mà buốt thế.
         Tự làm lưỡi câu đâm vào tay mình lão Kiếm không biết chửi ai đành chửi đổng. Vứt dây câu lại lão đưa mắt nhìn áng chừng số lưỡi câu đã giũa xong. Với tay kéo ấm tích. Rót một bát nước đầy lão đưa lên uống một hơi. Xong lão lấy ống tay quệt ngang miệng.    

Mưa đã tạnh mặt sông trông sáng những con sóng nô đùa đuổi nhau hết lớp này sang lớp khác. Nhìn các con sóng đuổi nhau lão Kiếm lại nhớ lão Được có một lần nói với lão. Cuộc đời sông nước cũng như các con sóng suốt đời cứ chạy đuổi theo cái điều không tưởng nhưng lại hạnh phúc. Nghe lão Được nói lão kệ. Lão chỉ thấy thật vớ vẩn. Chúng cứ đuổi nhau như thế cả một đời không biết chán. Theo lão ở đời việc gì phải cứ tự làm khổ mình vì sự hão huyền ấy. Ai đuổi thì đuổi chứ lão đấm thèm vào. Lão không nói lão Được lại tưởng lão không biết gì cười. Đúng là dớ dẩn.

More...

SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI (tiếp)

By

3
          Nhìn theo bóng thuyền câu của lão Kiếm cho đến khi khuất hẳn vào khúc ngoặt bà Tèo chui vào nhà thuyền. Tự nhiên bà chán chường không muốn làm gì cả. Bà với tay lấy chiếc ấm tích rót nước. Bà rót đến khi nước tràn ra sạp thuyền mới biết. Giật mình bà đặt vội chiếc tích xuống rồi vơ vội chiếc áo rách mắc hờ bên mạn lau. Xong bà ngồi thừ ra. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má.         
          Bà không thể ngờ rằng cuộc đời xô đẩy bà từ một cô gái trên bờ gắn bó với bờ xôi ruộng mật lại trở thành người đàn bà của dân làng chài dân mà người làng luôn có những cái nhìn không thiện cảm. Người làng thường cho rằng người sông nước thường là những kẻ vô ơn bạc nghĩa dân trộm cắp đầu sông cuối ngòi dân tứ chiếng giang hồ dân vô gia cư chết vô địa táng.
          Cái ngày bà còn là con gái mỗi khi ra đường bà sợ nhất những cái nhìn như mắt sói. Bà luôn có cảm giác những ánh mắt ấy nuốt chửng lấy bà. Thế rồi bà gặp được một người con trai không biết từ đâu dạt về làng làm thuê cho nhà Bát Song. Mỗi lần ra đồng thấy người ấy cứ lầm lụi làm mỗi khi gặp bà cũng không như những người khác. Giáp mặt bà đấy nhưng cũng chẳng dám ngẩng mặt lên chào. Quanh năm suốt tháng chỉ có độc một bộ quần áo bằng vải diềm bâu nhuộm nâu dày như mo cau.
          Năm đó nước lũ trên thượng nguồn đổ về dữ quá. Con sông chảy cuồn cuộn đục ngầu một màu vàng vàng của sa. Rều rác trôi lều bều cuộn vào các vòng xoáy. Chiếc cầu tre bắc sang đồng chao qua chao lại lắc la lắc lư. Buổi sáng khi bà đưa trâu sang thả ngoài mục con sông còn trong trẻo và hiền lành. Thế mà bây giờ mới chưa đầy nửa ngày đã đầy nước. Nhìn chiếc cầu tre bà sợ. Nếu đang đi trên cầu mà chẳng may rơi xuống thì khó lòng mà sống nổi. Những cuộn xoáy nước kia sẽ dìm chết chỉ trong nháy mắt. Nhưng bà không thể không sang. Bà phải sang để đưa trâu về. Thời gian gần đây đã có một vài nhà làng bên bị bọn trộm trâu vào tận chuồng dắt trộm. Người khôn của hiếm đói kém dễ làm người ta sinh thói hư sinh đạo tặc. Nhà nông của cải kiếm sống đều nhờ con trâu cả. Con trâu là đầu cơ nghiệp. Không có con trâu rồi thành chết đói mùa vụ lấy gì mà làm ăn cày cấy. Nhìn dòng nước nhìn chiếc cầu dù sợ nhưng bà vẫn phải sang.
          Dò dẫm từng bước lên cầu. Tay nắm vào cây vịn bà lết lết từng bước một. Mới lết ra được chừng hơn hai mét bà thấy cây cầu chao đảo đưa qua đưa lại tròng trành lắc lư như muốn hất bà xuống sông. Bước lên cũng không được mà quay lại cũng không xong bà cố bám thật chặt tay vào cây vịn. Đưa mắt nhìn xuống sông bà thấy hoa cà hoa cải nổ trong mắt. Những xoáy nước bên dưới cứ hút bà xuống. Bỗng chiếc cây vịn tay bị đứt lạt nối các cây với nhau. Bà nhao người. Dòng xoáy bên dưới cuốn bà đi.
          Cứ mỗi lần con sóng đẩy bà lên khi bà định kêu ai cứu nước lại tràn vào đầy miệng. Bà chỉ còn giơ hai tay lên chới với cầu cứu. Dòng xoáy cứ mỗi ngày giật bà ra xa bờ hơn. Rồi bà thấy chân tay rã rời người nhũn ra. Bà càng cố nhoai người lên mặt nước thì hình như dòng xoáy càng cố dìm chìm sâu xuống. Đúng lúc ấy hình như bà thấy có một cái gì không phải cá mà giống như một cái chạc cây rất cứng quặp chặt ngang người bà kéo đi. Chết đuối vớ được cọc bà cứ ôm riết lấy vật đó. Rồi bà thấy cái gì đó cũng rất cứng cứ đánh vào mặt bà. Cái vật đó đánh liên tục cho đến khi bà không còn nhận ra cái gì ngất lịm đi.
          Khi tỉnh lại bà lờ mờ nhận ra bà đang nằm trên bãi trồng mầu của làng. Ngồi cạnh bà là người đàn ông có khuôn mặt quen quen. Khuôn mặt cứ rõ dần rõ dần. Người ngồi cạnh bà không ai khác là Được người đàn ông làm thuê cho nhà Bát Song. Bà nhìn rõ khuôn ngực của Được vồng lên đầy và dầy như ức con trâu mộng. Khuôn ngực có cái cơ cuồn cuồn ấy cứ phập phồng phập phồng. Giật mình bà nhổm dậy rồi lại vội nằm xuống ngay. Chiếc áo của bà đã không còn trên người. Phủ lên trên thân bà là chiếc áo diềm bâu nhuộm nâu dày như mo cau.
          Bà không nghĩ Được lại khổ đến thế. Được bảo bà. Được là con trai của một gia đình thuyền chài ở trên vạn Bo cách nơi này xa lắm. Vì nhà Được đông anh em bao đời lênh đênh sông nước làm nghề kéo chài thả mồi buông lưới. Kiếp sống sông nước đầy ải vất vả. Đất không có một tấc cắm dùi nhà không có một túp để ở. Sống ngâm da chết ngâm xương. Được muốn lên bờ để làm thuê tiết kiệm tích cóp mua lấy mảnh đất cắm dùi. Được không muốn sống cuộc sống sông nước nữa.
          Cho đến bây giờ bà Tèo cũng không hiểu sao ngày đấy Được lại bỏ bà mà ra đi biệt tăm biệt tích như thế. Nhiều đêm không ngủ nghĩ về quá khứ bà giận lão Được lắm. Khi bà báo tin có con Được không nói một câu. Hôm sau Được lẳng lặng bỏ đi đâu bà cũng không biết để bà phải chịu bao nỗi cực nhục của đời. Được  mong muốn rời xa kiếp sông nước mà sao khi biết bà có mang với mình lại bỏ bà mà ra đi. Nhà chỉ có hai mẹ con có ruộng có vườn có nhà có cửa mà sao Được lại đối xử với bà như thế. Nếu Được không thích ở rể thì mẹ bà cũng cắt đất ra cho vợ chồng bà cơ mà. Được vẫn nói với bà mỗi khi vụng trộm bên nhau chỉ mong có được mảnh đất ngôi nhà vui vầy cùng vợ con mỗi ngày đi ra đồng vào ruộng. Bà chỉ có thể tự lý giải Được khi nghe tin bà có con bỏ bà mà đi ấy là vì bà mẹ goá con côi gia sản của cả nhà chỉ có mảnh vườn với gian nhà rách nát. Ngày đó bà hận bà giận Được lắm. Không ai khác chính Được đã làm đời bà chịu bao vất vả tủi nhục. Bà phải sống với lão Kiếm cũng vì Được. Và bà còn sống đến bây giờ cũng vì Được. Vì cái dòng giống của nhà Được chứ đâu có vì bản thân bà.
          Hận Được bà đi tự tử. Nhưng trời cứ bắt bà phải sống cứ bắt bà phải chịu sự đầy ải của kiếp người. Khi bà lội xuống sông trẫm mình thì bà bị lão Kiếm túm chân lôi dọc sông dìm cho đến gần chết rồi vác lên chiếc điếm canh đê. Ấy là khi về ở với lão Kiếm từ khi lão lôi bà từ chiếc mảng chuối mà dân làng mang bà ra thả sông. Lão đã tự nói ra bà mới biết. Còn khi ấy bà cứ nghĩ bà bị ba ba thuồng luồng lôi đi. Khi bà lội ra gần giữa dòng thì tự nhiên thấy có vật gì cứng lắm ngoạm chặt lấy chân rồi cứ thế mà lôi đi. Bà bị nó tha đi đến chết ngạt. Bà càng kêu nước lại càng ộc vào đầy miệng. Bà chỉ biết rằng khi tỉnh lại thì bà lại nằm bên trong cái điếm canh đê ở nơi đồng không mông quạnh. Bà không muốn sống nữa nhưng lại sợ. Khi lội xuống bà lại bị ba ba thuồng luồng lôi đi như lần vừa rồi. Chết như thế mất xác hồn không lên được niết bàn mà phải chịu đầy dưới chín tầng địa ngục thả trong vạc dầu chẳng bao giờ được đầu thai trở lại. Bà nào có biết cái chuyện bị lôi đi dọc sông dìm cho chết ngạt lại là lão Kiếm chịu tội giời đầy cả đời phải sống dưới đáy sông tha bà đi như thế.
          Bà cũng không thể hiểu được. Khi bà và lão Kiếm tưởng như đã an bài với  số phận thì từ đâu lão Được lại lù lù trở về. Ngày lão xuất hiện bà lo đến thắt gan thắt ruột. Lúc đầu bà những tưởng lão trở lại dăm bữa nửa tháng rồi đi. Ai ngờ lão mua lại của người ta chiếc thuyền câu cũ trở lại làm nghề sông nước. Cái nghề mà theo lão chết không có tấc đất để chôn. Phận đàn bà mười hai bến nước. Lênh đênh phận gái theo chồng. Hạt mưa sa ra ngoài đồng hạt sa vào trong chĩnh. Bà cũng chẳng mong ước gì hơn có được gia đình khi cái thân con gái của bà cũng không còn. Lão Được quay lại âu cũng là trời muốn hành hạ thân bà muốn đầy đọa bà thêm lần nữa.
          Điều làm bà khó chịu và rất lấy làm xấu hổ từ khi trở lại làm nghề sông nước lão Được lại rất hay đến uống rượu với lão Kiếm. Nghe lão nói chứng kiến cảnh lão giả bộ làm như không biết chuyện gì lão đã mang đến cho bà với lão Kiếm. Bà chỉ còn biết khóc thầm trong dạ. Những lúc như thế bà lại thấy thương lão Kiếm biết bao. Dẫu lão Kiếm có cáu gắt có tục tĩu có chửi rủa và có gia trưởng thì bà vẫn thấy cái chân thành và thẳng thắn ở lão. Đã có những lúc bà thầm cám ơn tạo hoá đã để lão Kiếm dìm bà xuống sông để lão gắn cuộc đời với bà. Nhưng rồi những lần  thấy lão Được long đong vất vả kiếm miếng cơm từ con cá bà lại thấy thương. Bỏ bà đi biệt tăm biệt tích khi quay lại cũng chỉ đủ tiền mua chiếc thuyền nan đã cũ của người ta để kiếm sống. Làm nghề sông nước mà cái thuyền chiếc cần câu cơm cũng rách nát thì thử hỏi sống được mấy ngày. Lòng bà cứ bộn lên bao mối tơ vò. Cái bà lo nhất sợ nhất là chuyện thằng Lợi mà bấy lâu nay lão Kiếm nuôi nấng chăm lo. Nếu lão Kiếm biết không phải là cốt nhục của lão thì lão giết bà mất. Trời đầy lão cả đời phải ngâm mình dưới nước phải làm bạn với bùn đất nhưng không phải vì thế mà lão không nghe không biết chuyện gì của đời. Bà biết. Một con người như lão Kiếm khi yêu cũng yêu hết mình mà khi đã ghét thì đào đất đổ đi. Được ngày nào lên bờ bà lại tìm đến cửa nhà phật cầu xin đừng để chuyện ấy xảy ra. Đã có nhiều lần đứng trước nhà phật thấy người ta cầu tài cầu lộc còn bà chỉ cầu cho mình chết sớm để không phải gánh cái trái ngang cuộc đời mà không muốn khóc nước mắt vẫn cứ lã chã rơi. Trời còn đầy đọa bà đến bao giờ nữa.
          Có lần nghe mụ Đoác nói chuyện trêu đùa với lão Kiếm chuyện con cái mà bà lo thắt ruột. Mỗi lần lên bờ đi chợ mỗi lần gặp người trên bờ là bà chỉ muốn trốn. Bà sợ từ ánh mắt của thiên hạ. Bà sợ từ cái cười câu chuyện bông đùa của người đời. Bà sợ lão Được trở chứng lại nói nọ nói kia với lão Kiếm. Bà sợ lão Kiếm biết sự thật về việc bà bị làng trôi sông. Và bà sợ chính bà với những nỗi đau không thể nói với ai chỉ một mình gánh chịu. Mỗi khi lão Kiếm có việc vào làng là bà lo lắng mất ăn mất ngủ hàng tháng. Chỉ bao giờ lão Kiếm dục đi chợ mua gói thuốc lào hay lạng chè thì khi ấy bà mới thấy yên tâm.

Lau xong chỗ nước đánh đổ như tiện tay bà lau dọn luôn cả gian nhà thuyền. Bầy cá lão Kiếm đánh về thả nuôi dưới lòng khoang thỉnh thoảng lại quẫy đuôi kèn cựa nhau chỗ nước đáy khoang lục bục. Thở dài bà leo ra đuôi thuyền với tay chài tìm chỗ rách để vá. Con khoang vưỡn vẹo đi đến bên cọ cọ sườn vào bàn chân. Vừa làm bà Tèo vừa đưa mắt nhìn về phía khúc sông Rủ. Những tia nắng cuối ngày sáng chập chờn trên sóng. Cả khúc sông chỉ còn ánh lên màu bàng bạc nhàn nhạt và dờn dợn.

More...

SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI (tiếp)

By

4
          Mấy bữa nay bà Tèo không thấy lão Được qua thăm nhà bà như thói quen thường ngày. Quá trưa ăn uống xong lão Kiếm đã hạ chiếc thuyền câu quẳng tay lưới rồi với tay cầm mấy bộ dây câu. Còn chân trên chân dưới lão nói không ra nhắc mà cũng chẳng ra bảo hay dặn dò. Lão bâng quơ.
          - Tối nay tôi mới về. Ở nhà bảo thằng Lợi đi mua dầu. Hết rồi đấy. Nhớ mua cho mấy lạng thuốc lào nữa. Mà mua thuốc ngon ấy. Thuốc hôm nọ hút vào vạ thối mồm.
          Lão Kiếm vừa chèo thuyền đi khuất sau khúc sông thì lão Được chèo thuyền qua. Lão làm như vô tình tạt vào thăm chứ không có ý định gì cả. Thấy lão Kiếm không có nhà lão Được dợm dợm tay chèo định đi. Mỗi lần gặp bà Tèo lão lại thấy mình có lỗi. Cái lỗi lão cảm thấy cũng thoáng qua nhanh lắm. Nhanh như con sóng khi mái chèo khua vậy. Chỉ loáng cái là đã tan vào sóng nước. Không biết nghĩ thế nào lão dợm dợm chèo rồi bỏ đi không cả chào bà Tèo như thói thường ngày.
          Chèo thuyền đến khúc Rủ lão Kiếm tìm lùm cây xoà xuống nước chèo thuyền vào đó giấu. Lão dọn tay lưới bộ dây câu cho gọn vào dưới cái sạp tre trong lòng thuyền rồi nằm dạng chân gác lên hai be thuyền gối đầu vào khung ngang nằm. Lão nằm lim dim mắt như ngủ đôi tai lão hóng về khúc sông có ý nghe ngóng. Tối qua khi lão sang nhà thuyền của lão Được uống rượu nghe lão nói chuyện con cá măng ở khúc Rủ mà lão bắt trượt. Nhìn mặt lão Được lúc ấy lão Kiếm biết lão Được muốn đến đó lắm. Trông cái mặt lão khi nghe kể cứ sáng lên. Đôi mắt của lão Được nhìn lúc đó cứ long lanh long lanh. Lúc ấy lão Kiếm đã nghĩ lão phải kiểm tra lại một lần nữa những phán đoán của lão. Mụ vợ nghĩ lão ngu vạn chài bảo lão khờ lão Được cho rằng lão là kẻ kém hiểu biết. Ai nói gì lão cũng mặc. Cả đời lão phải dìm mình xuống sông xuống nước nhưng đâu phải mắt lão mù tai lão điếc. Lão nghe thấy hết nhìn thấy hết. Lão nghĩ thế nhưng lão cố chịu. Lão không muốn nói. Thâm tâm lão muốn nói bằng hành động cụ thể. Lão vẫn thích thế. Với lão chả có cái nói nào quan trọng bằng việc làm. Lão nằm tưởng tượng ra những gì sẽ diễn ra chiều nay. Lão thấy vui cười một mình.
          Nằm khểnh đến chập choạng chiều thì lão Kiếm dìm thuyền giấu tay lưới và dây câu rồi lặn xuống nước. Lão bám sát bùn theo con ngòi ra nằm dưới lòng sông. Lão lần ra khúc Rủ nơi có con cá măng đã làm rách lưới và còn có ý chơi xỏ lão. Dám đâm vào chiếc thuyền hất lão xuống sông. Khi ra đến khúc Rủ lão khoét xuống bùn một cái rãnh nằm ép sát vào đó. Cảm thấy chưa yên tâm lão lấy tay vét  bùn phủ lên kín người chỉ thò cái đầu lên. Mái tóc của lão bị nước sông làm vật vờ vật vờ như đám rong rêu. Cái ống thông hơi lão ngậm trong miệng làm bằng ống thân hoa cây súng phía trên được lão nguỵ trang bằng nụ hoa. Khi đã nằm yên vị dưới lòng sông lão tưởng tượng ra cảnh lão túm được chân tướng của người luôn có ý coi thường lão mà cười thầm trong bụng. Lão sướng lắm. Cái cơ ở bụng của lão cứ co cứng lại.
          Lão nằm chưa đầy hai ba mươi phút thì lão nhìn thấy có lớp sóng tõe ra như đuôi con cá trên mặt nước. Rồi cái vòng sóng có cái bóng đen đen nhòe nhòe cứ vẩn vơ luẩn quẩn ở trên chỗ lão nằm. Phía trên lão nằm có ai đang thả lưới. Mấy lần lão định đưa tay kéo lại để xem là lưới của ai nhưng rồi thôi. Người sông nước chỉ cần nhìn tay lưới cách kẹp chì buộc phao thắt dây giềng là cũng biết lưới của nhà nào. Người trên bờ có câu người nào của nấy thì người sông nước có câu người nào lưới đấy. Tính nết con người nó cũng thể hiện qua nét buộc thắt dây giềng cái phao và cách kẹp chì.
          Lưới đánh cá của mấy bà buôn gai vó đem bán ngoài chợ thường là lưới hàng. Lưới làm hàng thường phao buộc bẩy hoặc mười. Cứ bẩy mắt hoặc mười mắt lưới thì lại buộc một phao. Chì cũng thế vì làm hàng nên người ta thường kẹp chì năm hay chì bẩy. Thậm chí có nhiều người không kẹp chì sẵn mà chỉ bán lưới rồi về người làm nghề sông nước tuỳ theo ý định sử dụng vào đánh bắt các loại cá mới kẹp chì. Việc đó chẳng qua là người bán bớt được công làm song nó cũng tiện cho người mua. Kẹp chì sẵn có khi mua lưới về lại phải tháo chì ra kẹp lại. Lúc đó rất mất thời gian. Dây lưới mảnh miếng chì mỏng. Kẹp đi thì dễ nhưng tháo ra kẹp lại thì phải mất thời gian bằng bẩy tám lần làm lần đầu. Chỉ riêng cái công đoạn ngồi tháo dây chì đã chết ốm. Sau khi kẹp chì người làm thường lấy kìm bóp cho chết hai đầu miếng chì để cho miếng chì khi quấn vào dây giềng có lỏng cũng không thể chạy qua chạy lại trong đó được. Chính vì thế khi đã kẹp chì rồi tháo ra kẹp lại rất dễ làm cho miếng chì hỏng và làm cho rách lưới.
          Nếu đánh cá ăn chìm cá tầng đáy thì người đánh cá thường buộc chì năm. Cứ năm mắt lưới lại phải kẹp một chì. Kẹp thế để cho chì nặng kéo lưới xuống sát mặt bùn. Lưới đánh cá tầng lửng thì kẹp chì chín hoặc mười. Lưới đánh bắt cá tầng nổi lưới kẹp chì mười hai hay mười lăm. Cá nhỏ thì mắt lưới dầy cá to thì mắt lưới thưa. Đánh bắt loại cá rô cá giếc thường dùng loại lưới xen một. Tức là mắt lưới đút lọt đầu ngón tay trỏ người lớn. Cứ một ngón tay người gọi là một xen. Đánh cá to cỡ trên một cân trở lên thường dùng lưới xen ba. Nếu to hơn phải dùng lưới xen năm. Cũng vì thế mà chỉ nhìn cách kẹp chì buộc phao làm dây giềng đo mắt lưới dầy mau là có thể biết được lưới đó dùng đánh bắt loại cá nào.

Nhìn qua làn nước lão biết đây là lưới xen năm kẹp chì một. Lưới này là lưới dùng để đánh bắt các loại cá to và ăn tầng chìm. Lưới này phải dùng để bắt những con cá to như con măng đã làm rách lưới và hất lão xuống sông vừa rồi.

More...

SÓNG VẪN VẨN VƠ TRÔI (tiếp)

By

5
          Lão Kiếm vùi mình trong bùn nằm chờ. Trong khi nằm chờ cái đầu của lão lại nghĩ đến chuyện dân trên bờ có người gặp lão bảo là ông nuôi cò. Cũng có đôi ba lần lũ trẻ trâu thấy lão là hát váng: “Công anh băt tép nuôi cò. Cò ăn cò lớn cò dò lên cây”. Có lần con mụ Đoác chuyên mua cá của lão đi bán lẻ ở các chợ cũng nói xa nói gần như thế. Lúc đầu nghe mụ Đoác nói lão không để ý. Mấy con mẹ hàng cá hàng tôm là vua nhiều chuyện. Mấy mụ chuyên buôn dưa lê bán dưa chuột này mà cứ nghe để ý thì có mà nát nhà thêm rặm bụng. Nhưng khi nghe mụ nói mãi thì lão cũng thấy có chuyện. Ừ. Có khi cũng phải xem lại cái tính phớt lờ chuyện đời của chính lão. Gặp lão mụ thường cười tít mắt cái đuôi mắt dài như mắt con dê cái lúc nào cũng ươn ướt long la long lanh. Một hôm sau khi lần trong cạp quần mớ tiền nhầu nhĩ còn tanh tanh mùi cá. Vừa lấy tay duỗi mấy tờ bạc cho thẳng vừa kiểm tra xem có bị dính hay không mụ Đoác mắt nhìn lão cười cười. Nghe mụ Đoác nói mà cũng chẳng ra hỏi mà cũng không ra nói đùa.
          - Nghe người ta bảo lão Kiếm là người mát tay nuôi con thiên hạ lắm.
          Bố láo bố toét. Vừa nghe mụ Đoác nói thế lão đã chửi thầm trong bụng. Nhà mụ thì con thằng nào chả được. Cá vào ao ta ta được. Trông cái mông của nhà mụ to như cái lồng bàn cái eo thắt ngẫng lại hai cái vú nần nẫn chảy dài đến cạp quần thế kia một ngày thiếu hơi thằng đàn ông thì mụ lồng lên quá con chó động đực. Hình như mụ Đoác không thèm để ý đến cái mặt lầm lầm lì lì của lão. Mụ cười hi hí khi vạch cái áo để lộ làn da trắng nhờ nhờ màu nước gạo. Giọng mụ Đoác tí tởn.
          - Cả ngày lão ngâm mình dưới nước cái của nợ nó có bị teo đi không đấy? Bà vợ trông phổng phao phốp pháp thế kia mà bị teo thì tiếc của giời nhẩy. Nó mà teo thì loạng quạng có người đến tha đi mất đấy. Các cụ thường bảo: Trái chín chim tự tìm đến để ăn. Không biết lão có nghe thấy không?
          - Chim cò cái con củ tiều nhà mụ. Chỉ được cái lắm mồm. Mụ có thích trông cái teo của lão không?   
          Lão chửi để át đi. Lão nghĩ nếu lão mà không dẹp được cái miệng mụ Đoác thì chả phải đợi ba bẩy hai mươi mốt ngày câu chuyện của mụ đã vương vãi ra khắp hang cùng ngõ hẻm lây lan nhanh hơn cỏ dại. Tránh hổ tránh báo xua ruồi đuổi muỗi chứ ở đời ai tránh được miệng mấy mụ hàng cá. Bịt miệng chum miệng vại chứ có ai bịt được miệng người.
          Nghe lão chửi thế mà mặt mụ Đoác vẫn cứ nhơn nhơn. Mụ vén áo gãi sườn sồn sột. Mụ giẩu môi mắt đánh tanh tách tanh tách.
          - Thì em ngứa mồm nói thế. Lão thấy khó chịu thì thôi. Rưng mà. Em nói thật nhá. Lão cứ ngâm nước cả đời thế thì có khi nuôi con thiên hạ thật đấy chứ chả đùa đâu. Lão cứ nhìn mặt thằng con lão xem. Nó giống lão được mấy phần.
          Mụ lấy tay đưa lên phía ngoài áo ngực. Mụ nhét cái vú khi ngồi xem cá nó chảy xuống vào cái xu chiêng. Xong mụ lắc lắc ra ý thử xem cái vú đã nằm trong xu chiêng chưa. Trước khi quầy quả gánh cá đi mụ Đoác nhìn lão cười tí ta tí toét.
          - Khi nào lão thấy nó ngứa ngáy không còn teo thì đến em. Em cho. He he.
          Nghe mụ Đoác nói lão rất khó chịu. Biết thế nhưng lão chả dại ra nhời. Thiên hạ mấy người nói lại được mồm con mẹ hàng cá. Khi mua một cân thì nói tám lạng. Khi bán tám lạng lại tính một cân. Lúc nào trong bị của nhà hàng cá chả có tới hai ba quả cân. Nếu có bắt được cũng cãi xoen xoét xoen xoét. Người mua thì chỉ có chịu thiệt. Với lão thích lão cho cả cân. Cá dưới sông lão thích bắt lúc nào thì bắt lúc ấy. Lão gửi giời chờ lớn mới bắt. Mặc dù không tin nhưng khi mụ Đoác đi rồi lão vẫn ngồi thuồi luồi ra nghĩ. Bản thân lão cũng đã có lúc nghĩ đến chuyện này nhưng rồi lại cố xua nó đi. Nhưng thật khốn nạn. Lão càng cố không nghĩ thì lại càng làm cho lão nhớ chuyện của mụ Đoác đến phát ngứa ngáy. Mỗi khi nhớ đến lão lại muốn đập phá một cái gì đó. Và những lúc ấy lão lại chui xuống nước nằm với bùn với nước cho quên đi mọi chuyện ở đời.
          Có một vật gì lao rất nhanh soẹt qua người lão suýt nữa cuốn cả ống thông hơi. Tốc độ quạt nước của nó làm lớp bùn phủ trên người cũng bị quạt cho vung vãi ra xa để lộ thân lão trong hũm bùn. Trong màu nước lờ lờ lão nhận ra vật vừa lao qua không gì khác là con cá măng chết tiệt đã làm rách lưới và hất lão xuống sông. Định thần nhìn lại. Chiếc lưới đang cuốn lấy con cá. Các mắt lưới mỗi ngày một mắc vào vây vào đuôi khoá chặt con cá lại. Rất nhanh chỉ trong vòng vài phút con cá đã cầm chắc cái chết. Hình như biết không thể thoát được con cá không động cựa kéo tay lưới chìm xuống sát đáy.
          Lão Kiếm đang định thoát mình khỏi hũm bùn thì trên mặt sông có vật gì lao đến rất nhanh. Hai vệt sóng toẽ ra hai bên thành luồng chạy dọc mặt sông. Kế tiếp là tiếng lạch cạch lạch cạch gõ mạn xua cá. Khi đến chỗ tay lưới đang bị con cá kéo chìm xuống đáy nó dừng lại. Phía trên mặt sông nơi lão nằm vẫn là chiếc thuyền câu khi nãy. Chiếc thuyền câu trên kia đã đuổi con cá vào tay lưới. Đúng lúc chiếc thuyền câu dừng lại trên chỗ con cá đang bị tay lưới cuốn nằm dưới đáy sông lão thấy tay lưới được ai đó kéo lên. Hình như chỉ chờ có thế con cá măng lấy hết sức còn lại đập đuôi xuống mặt bùn rồi cứ thế kéo theo cả tấm lưới đang cuốn chặt lấy nó. Như một mũi tên nó nhằm thẳng vào cái màu đen đen đang lập lờ phía trên mặt sông. Đám bùn dưới đáy sông quẩn lên. Lão chỉ nghe thấy ục một tiếng thì đã bị sóng ngầm giãn nước từ cú lao của nó làm bùn nước ộc vào mắt mũi và làm bật cả chiếc ống thông hơi lão đang ngậm trong miệng.
          Nhoi lên khỏi mặt nước. Trước mắt lão Kiếm là chiếc thuyền nan đang bị nước tràn vào trôi lập lờ trên mặt sóng. Bơi lại gần. Ngay phía cuối chiếc thuyền nan lão Được ngã vật ngửa về sau mặt hướng lên trời chân mắc vào thanh ngáng ngang chiếc thuyền. Hai tay lão thả lủng lẳng sang hai bên mạn. Trên mấy ngón tay của bàn tay phải mắt lưới còn mắc lại. Chiếc áo nâu cũ bị rách toang một mảng ngực. Máu từ bên trong chảy ra thành dòng. Các lớp sóng xô vào rồi dãn ra nhờ nhờ đỏ. Trong lòng thuyền con cá măng vẫn bị các mắt lưới cuốn chặt lấy vây đuôi nằm chắn gần hết chỗ thủng của đáy thuyền. Vài ba chiếc nan gẫy rời nổi vật vờ ở bên. Để mặc chiếc thuyền và con cá cùng tay lưới lại khúc sông lão Kiếm bơi về chỗ giấu thuyền. Khuôn mặt lão không biểu lộ buồn hay vui. Lão thư thả chèo thuyền về.
          Không thèm mắc dây vào đầu cọc neo lão Kiếm vứt chiếc dây một đầu buộc  chiếc thuyền câu lên sạp mui. Đặt chân lên sạp lão khom người chui thẳng vào gian nhà thuyền. Thấy hôm nay thái độ của chồng khác mọi khi bà Tèo buông vội tay ghim vá chài đứng lên. Khi bà vừa ngoặc được sợi dây vào cọc neo ở mui thuyền lão Kiếm buông se điếu đẩy chiếc điếu bát ra xa nhấm nhẳn.
           - Nay không có cá đâu mà ngóng. Lên khúc Rủ mà đưa lão Được về. Nhớ gọi cả thằng Lợi đi cùng.
Ngược chiều gió mùa bà Tèo lật đật chạy theo triền đê. Bóng bà cứ vật vờ vật vờ trôi trên mặt sóng. Từng đợt sóng vẫn nối tiếp đuổi nhau kéo theo bóng bà Tèo cứ vẩn vơ trôi vẩn vơ trôi rồi lẫn vào sông vào nước. Từ trong làng tiếng các bà re réo lũ trẻ mải chơi nhởi về bỏ thêm rơm cỏ và che chắn cửa chuồng trâu chuồng bò vọng lại.
            Nhìn theo cái bóng te tái lật đật chạy sấp ngửa của bà Tèo trên đê lão Kiếm đứng lên chui ra khỏi nhà thuyền. Đứng trên đầu mui lão gọi vóng vào trong làng. Nghe tiếng lão thằng Lợi chạy về. Vừa nhìn thấy thằng Lợi lão Kiếm giục.
             - Đi nhanh nhanh lên. Chạy lên khúc Rủ. Mẹ mày vẫn đang chờ ở đấy đấy.
             - Có việc gì thế bố?
             - Cứ lên đấy rồi biết.
            Đợi cho thằng Lợi chạy đi lão chui lại vào trong nhà thuyền ngồi ật người ra sau dựa lưng vào vách. Trên khoé mắt lão giọt nước cứ chảy dài trên má.

Trên mặt sông các con sóng vẫn cứ vẩn vơ trôi./.

More...

BỐN CHIỀU GIÓ CẢ (TIẾP)

By

BỐN CHIỀU GIÓ CẢ (Tiếp) 

5 - Sáng hôm sau khi trời còn sớm bố gọi tôi dậy bảo đi cùng lão Vấn lên tỉnh. Lão Vấn hôm nay ăn mặc rất bảnh chứ không như mọi ngày bộ quần áo quân phục còn nguyên nếp gấp đầu đội mũ cối chân đi giầy đen tóc gọn gàng chứ không bù xù rối mù hôi hôi mùi nước đầm. Bộ râu ria mọi ngày xồm xoàm được lão cạo sạch trông trẻ và trắng trẻo. Thấy tôi nhìn chăm chú lão nháy nháy mắt rồi  cười thật hiền.

Lão cứ thủng thẳng đạp thi thoảng lại bấm chuông kêu leng keng. Vừa đạp xe lão vừa nói chuyện giọng không bẳn gắt cắm cẳn như mọi ngày mà thân thiện và gần gũi. Lão kể những chuyện gỉ chuyện gì tôi nghe tiếng được tiếng mất chả rõ chỉ láng máng hình như lão đang kể những chuyện ngày bằng tuổi tôi thì phải. Những năm tháng tuổi thơ vất vả nhọc nhằn và buồn tủi phải đi ở bên nhà ông chú vì cha mẹ lão mất sớm.

Lên đến tỉnh đã thấy cơ man nào là người là xe. Tôi và lão Vấn như lạc lõng giữa dòng người sang trọng sạch sẽ và thơm tho. Bám dọc theo hai bên đường là những căn nhà cao tầng cùng hàng hoá xếp đầy ních từ ngoài vào trong. Mải nhìn ngắm mà mấy lần tôi bị rơi cả mũ. Tôi ước gì bố và tôi có được ngôi nhà như thế để ở không phải chui rúc trong căn lều ngoài đầm đêm đêm lũ chuột đuổi nhau lao cả qua người mỗi khi có mưa lại phải bê xô xếp chậu hứng giột nghe tiếng rơi long bong cả đêm không tài nào ngủ được. Tôi chợt nghĩ mẹ ở trên này sung sướng làm sao còn nhớ đến tôi nữa. Lão Vấn vẫn thường nói với tôi con người gặp sướng hay quên thấy buồn hay nhớ thấy khổ hay nản thấy nạn hay tránh. Tránh được buồn khổ ngày nào là người ta sung sướng ngày đó. Không biết mẹ tôi có như lão Vấn nói không?

Suốt cả buổi sáng tôi ngồi sau xe cùng lão Vấn đạp lòng vòng đi hết phố này đến phố khác. Thỉnh thoảng lão dừng xe bảo tôi đứng trông để lão vào hỏi thăm. Chả biết lão hỏi gì nhưng ra là lão dục tôi lên xe nhanh nhanh rồi lại đạp đi. Trưa lão Vấn dẫn tôi vào vườn hoa ngủ. Lão chỉ tôi cái ghế hoa còn lão ngả xe ra vệ cỏ gối đầu lên bánh sau rồi lấy khoá dây ngoặc qua cổ ngoắc vào khung úp chiếc mũ lên mặt đã thấy ngáy. Tự nhiên tôi lại nhớ đến bố. Không biết bây giờ bố đang làm gì ngoài đầm. Ngoái đầu nhìn lão Vấn đang ngủ. Lão nằm ngủ mà chân co chân duỗi chẳng khác gì người ta đang bước đi.

Khi tôi tỉnh lại đã thấy lão Vấn ngồi cạnh tay cầm chiếc mũ phe phẩy quạt. Lão bảo ở lại trông xe rồi cắt đường đi sang ngôi nhà đối diện có hai cây dừa trước cửa cánh cổng sắt sơn xanh chỉ để he hé một lối đi nhỏ cho người ra vào. Phía trên bờ tường các dây leo bám kín vào các cọc rào. Trên ban công các tầng các loại cây cảnh che gần kín hết mặt tiền. Phía trên cao tấm biển hiệu được trang trí bắt mắt chạy dài suốt từ tầng ba xuống đến tầng hai. Đến trước cửa tôi để ý thấy lão Vấn ngập ngừng một lát rồi mới bước vào và mất hút sau bóng cây cảnh bầy biện bên ngoài.

Lão Vấn đi rồi ngồi đợi ở ghế tự nhiên tôi thấy sợ. Có mấy thanh niên người gầy nhẳng kẻ cắt tóc ngắn người để tóc dài buộc túm sau gáy túm tụm bên gốc cây làm cái gì giấu giấu diếm diếm mắt lấm la lấm lét. Khi qua chỗ tôi họ lượn lờ nhìn chằm chằm đôi mắt tái dại.

Kỳ cạch dắt xe qua đường tôi len lén dựng xe vào bên ngoài bờ rào phía sườn của ngôi nhà. Ghé mắt nhìn qua hàng cọc bê tông và các khóm cây. Lão Vấn ngồi bên chiếc bàn kê ở ngay dưới gốc cây dừa. Lão chờ ai mà ra dáng thấp thỏm nhấp nha nhấp nhổm ngọ ngoạy trên ghế. Rồi có người đàn bà đi ra. Ôi mẹ tôi. Bà mặc váy ngắn hở cả đùi. Chiếc áo cổ rộng trễ xuống ngang ngực. Tôi giơ tay dụi mắt. Đúng là mẹ tôi rồi chỉ khác mắt mẹ kẻ xanh xanh đo đỏ. Mẹ còn tô cả móng chân móng tay. Trông mẹ vẫn trẻ như ngày trước và có phần còn xinh hơn trắng trẻo trưng diện. Tôi nhao người lên định chạy vào thì đầu va phải khung xe. Tôi như thế này liệu mẹ có nhận ra không. Tại sao lão Vấn vào gặp mẹ mà không cho tôi biết. Hay là lão cũng ngại vì tôi ăn mặc rách rưới và đen đúa bẩn thỉu. Tôi lại nhớ những lần bố và tôi bị bệnh mẹ lấy cây gậy khều khều quần áo rồi mang ra ao thả cái hôm mẹ giặt bị nước bắn lên người bỏ chạy ngã dúi ngã dụi vào bờ dậu dâm bụt. Tôi vào mẹ lại bỏ chạy thì đến bao giờ mới được gặp. Thôi tôi cứ nhìn mẹ qua hàng rào cũng được.

Vừa trông thấy lão Vấn mẹ tôi đã khóc. Lão Vấn cứ ngồi trên ghế để mẹ tôi khóc một lúc mới bảo. Giọng lão nhẹ nhàng chứ không gắt gỏng như mọi ngày.

- Cô chuyển chỗ để tôi phải tìm suốt từ sáng đến giờ. Thôi khóc lóc cái gì. Cô làm đây còn con bé đâu?

Tôi không ngờ mẹ lại khổ đến thế. Ngồi ngoài nghe mà tôi thương mẹ vô cùng. Mẹ còn khổ hơn cả bố và tôi những ngày bị bệnh. Người chồng mới đã bỏ vì mẹ không sinh cho ông ta con trai. Ông ta cũng không cho mẹ được nuôi con vì mẹ không có nghề nghiệp và thu nhập ổn định. Vì mẹ bỏ bố và tôi đi do bệnh tật nên cũng không dám về quê sợ làng xóm chê cười. Mẹ phải đi làm trong nhà hàng khách sạn để kiếm sống. Mẹ bảo cũng muốn về nhưng vì đã trót nhúng tay vào chàm rồi. Mẹ sợ mọi người trong xóm ngoài làng biết chuyện thì lại càng thêm khổ. Mẹ không muốn bố và tôi khổ thêm nữa. Mẹ bảo lão Vấn đừng nói chuyện này cho bố và tôi biết. Từng câu mẹ nói  có tiếng nấc ầng ậng nước xen vào ngắt quãng.

Lão Vấn ngồi nghe nét mặt nhăn lại đỏ như người đi nắng. Bàn tay của lão nắm lấy chỗ tay vịn ghế. Mẹ tôi nói xong một lúc sau lão mới lên tiếng từng câu rành rọt dứt khoát sắc như dao. Giọng lão nghe chẳng khác gì hôm bênh tôi chửi bọn nhóc và người xóm trong lần đi mua dầu trên cầu vào làng.

- Cô về. Theo tôi về ngay hôm nay. Về.

- Em về thì ở đâu bây giờ

Tiếng mẹ nhoè trong tiếng nấc

- Nhà không có gia đình thì không. Ai chứa em. Đến lúc ấy em còn biết đi đâu.

- Về nhà cô chứ về đâu. Tiền mua nhà ngày ấy là tiền của tôi. Hai người không ở được với nhau tôi phải bỏ tiền nhờ người khác mua để giữ lại. Bây giờ cô về dọn về đấy mà ở đưa cả bố con nó về ở nữa là xong. Tôi lấy lại cái lều ngoài đầm. Nhà tôi tôi ở không phải trông nhà cho cô nữa - Giọng lão nhấm nhẳng cáu gắt như mọi ngày. Những lúc như thế này là lão hay nổi xung lắm.

Sợ lão ra thấy tôi nấp bên ngoài nghe lại nổi cáu thậm chí cho cái bạt tai cũng chưa biết chừng tôi len lén dắt xe về chỗ cũ ngồi xuống ghế đá giả vờ thiu thiu ngủ. Một lát sau tôi nghe tiếng chân bậm bịch đi ra tiếng lão nói lủng bủng cái gì đó. Gần như lão giằng cái xe lôi xềnh xệch nó đi ghệ mông lên yên không ngoái đầu lại giọng gắt gỏng như ra lệnh.

- Lên. Đúng là đồ ngu.

Chắc lão cáu điều gì đấy tôi nem nép ngồi lên xe. Khi tôi ngồi xong lão quay lại nói nhỏ nhẹ cứ như không có chuyện gì xảy ra.

- Bây giờ chú cháu ta đi mua đồ rồi về. Vào cửa hàng thích mua gì thì nói đừng ngại. Thích gì chú mua cho cái đó.

Tối sầm tối sà tôi và lão mới về đến lều. Căn lều không thắp đèn nhờ nhờ sáng do không gian của đầm của đồng và chút ánh sáng yếu ớt rớt xuống qua lỗ chái. Bố tôi không biết đi đâu căn lều vốn đã trống trải không có người nó càng lạnh lẽo. Đẩy xe vào trong lão Vấn sai tôi đi lấy cây đuốc rồi cùng lão chạy ra ngoài.

Bố tôi người bê bết máu nằm vắt ngang người trên bờ đầm những cái sẹo do các lần nhọt bầm đỏ hở tô hô trong chỗ áo rách. Bốn xung quanh chỗ nằm bùn đất cỏ rác bèo tây và những cành chà rào ngổn ngang. Lão Vấn không hỏi lặng lẽ bế xốc bố lên mang về lều. Tôi lập cập cầm đuốc chạy theo sau. Trong khi lão Vấn và tôi đi tỉnh chập tối có một toán người mang lưới đến đánh cá ở đầm. Bố tôi ra nói và thế là họ xúm vào kẻ dùng gậy người dùng dây thừng đánh. Họ là ai bố tôi không nói. Lão Vấn cật vấn thế nào bố cũng lắc đầu. Băng bó lau chùi vết thương cho bố tôi xong lão Vấn rầm rầm đi vào làng.                                               

 6 - Bố tôi lại phát bệnh. Các mụn bọc lần này xem ra to hơn các lần trước. Chiếc áo bố mặc cộc tớn vạt buông cách người bung biêng sổ xủ xuê. Trông bố không khác gì người dị dạng u đằng trước ùng đằng sau. Mỗi bước đi người ông xô lệch nhúc nhắc từng bước một. Nhìn nét mặt nhăn nhó tôi đoán chắc bố đau lắm. Những ngày đầu mụn bọc còn nhỏ có thể mặc áo sau nó to quá khổ bố đành phải đánh trần khoác bên ngoài tấm vải màn che bụi và ruồi. Những mụn bọc lần này không như những lần trước. Trông chúng đo đỏ hồng hồng tim tím xam xám. Khi bố bảo tôi sờ xem chúng đã làm mủ mềm chưa hay vẫn còn cứng. Tôi có cảm giác các bọc máu mủ bên trong đang chạy xoắn vòng tròn như xoáy nước chỗ lỗ thoát cống những hôm có mưa. Khắp người chỗ nào cũng mụn nên bố không thể nằm mà chỉ có thể ngồi hai bờ vai tựa vào vách đỏ lên cứng lại đóng chai rồi bong ra như vẩy cá. Hôm mụ buôn cá ra đầm biết thế không nói xoe xoé mà nhễu ra nét mặt ươn ươn như cá chết chả biết là thương là tiếc hay chia sẻ.

Từ hôm bố phát bệnh ngày nào lão Vấn cũng qua tờ mờ sáng đã thấy  đến cổng quát tháo chửi mắng bầy chó nhặng xị. Qua mấy hôm chắc bầy chó đã quen mặt lão nên không sủa ầm ĩ mà chỉ gậm gừ ra điều nhà có chủ. Lão đến lo cơm nước giặt giũ thu dọn căn lều không khác gì bố tôi vẫn làm. Hết việc lão lại vào ngồi nói chuyện với bố những gì tôi nghe chả hiểu. Trong các câu chuyện họ hay nhắc đến vùng đất có tên A Sầu A Lưới nào đấy. Tôi đoán hai người nói về một nơi nào xa lắm nơi ấy chắc lão Vấn và bố ngày xưa đã từng ở những năm quân ngũ. Thỉnh thoảng họ lại nhắc đến tên một ai đó lạ hoắc. Hết chuyện bố và lão Vấn ngồi mồi thuốc lào cho nhau cùng hút ra chiều rất thân thiện.

Các nhọt bọc ngày càng ngày to ra và òng ọng nước. Chắc bố mệt lắm tiếng thở nặng nhọc. Sau khi để lão Vấn dùng dao chích các nhọt bọc và làm vệ sinh xong bố hẩy hẩy tay ra ý bảo tôi và lão Vấn ra ngoài. Lão Vấn cầm tay lôi tôi ra bờ đầm. Gió hiu hiu thổi. Những tàu lá chuối cong ưỡn ẹo đan vào nhau che kín mặt đất. Tự nhiên tôi đưa tay xuống cạp quần rút chiếc súng cao su. Lão Vấn đưa tay cầm lấy nhặt viên sỏi đặt vào miếng da làm kẹp đạn và kéo. Tạch. Chiu. Viên sỏi bay bắn rụng luôn đầu con chuồn chuồn ngô đang đậu trên ngọn cành rào rấp chống trộm dưới đầm. Trả súng lại cho tôi lão nói.

- Tiên sư anh. Anh định hạ gục tôi chứ gì.

Quàng tay qua vai lão vỗ nhè nhẹ bảo tôi.

- Tổ đầm của chúng ta bây giờ lại vẫn có ba người. Hai đồng chí bố và một đồng chí con cùng cây súng cao su. Cuộc chiến của chúng ta bây giờ là đầm cá và các nhọt bọc.

Nói xong lão cười khà khà các nếp nhăn trên trán co dúm lại.

Đớp dưới chân đám bèo sen ven bờ đầm vẫn là mấy con cá lẹp nghe lép nha lép nhép. Giữa đầm bầy cá chép cá mè cá trôi nổi thành từng đàn hớp hớp. Thi thoảng chúng lại động hớn nhảy vọt lên rồi rơi xuống lũm tũm. Góc xa phía cuối đầm tiếng đớp uôm uổm của bầy cá trắm phàm ăn tranh nhau. Từ dưới lòng sâu những vệt tăm nhỏ ly ti kéo dài nổi lên trên mặt nước. Lão Vấn đứng lên bảo  về thu dọn che chắn lều. Hôm nay trở trời oi thế này và cá nổi lên nhiều thế kia đêm thế nào cũng có mưa rào to. Khi tôi và lão Vấn vào trong lều thì hai tay bố tôi đã buông xõng xuống đất. Lão Vấn nhào đến lay gọi. Lão phủ phục xuống bên chõng nước mắt lã chã rơi ướt cả ngực áo của bố. Bố ơi! Sao bố lại bắt con ra ngoài lều rồi chết. Không còn bố con biết sống với ai. Tôi gào lên mặc lão Vấn ra rả nói bên tai.

Cơn mưa tầm tã ba ngày liền. Nước ngập mênh mông. Những đụn rạ nổi lều bều gió đánh giạt vào thành từng mảng bám dọc theo bờ đường ra đầm. Tiếng gió hun hút luồn qua các ống tre gác mái lều nâng tấm giấy dầu lạch phạch. Trong góc lều hai chiếc thùng gánh nước lục cục tiếng ếch nhảy. Kế đó là chiếc rổ đựng cá rô. Tiếng mang cá róc vào các nan rổ lách nhách cùng tiếng đập đuôi lép nhép. Mặt đầm trông sáng trong và sạch sẽ.

Tôi nhìn về phía con đường dẫn ra đầm. Lão Vấn quần xắn móng lợn đang lội bì bõm. Không có lão ở cùng một mình trong lều tôi cứ thấy dờn dợn. Từ xa lão đã nói ầm ầm.

- Về về ngay. Về mà dọn nhà.

- Dọn nhà?

Tim tôi đập thình thịch.

- Phải.

Lão Vấn nhìn tôi mắt sáng lấp lánh. Tôi nhảy lên ôm lấy cổ lão. Trời ơi lão Vấn yêu quý của tôi. Sao hôm nay người lão cổ lão đầu tóc lão lại thơm thế chả thấy hôi hám gì cả.

Lão nhệch miệng ra cười nhưng mắt lại rơm rớm./.            

More...

BỐN CHIỀU GIÓ CẢ

By

BỐN CHIỀU GIÓ CẢ

                                                                            

            1-  Tháng năm những cơn mưa rào không còn bất chợt ào đến rồi ngừng như tính khí của cô gái già đỏng đảnh mà bây giờ nước đổ xuống ngập ao trào rãnh. cứ mỗi lần như thế con đường dẫn ra đầm nhầy nhụa bùn đất. Nước ngập lênh láng hai bên đường gió đánh táp vào bờ loạp oạp.  Cỏ rác phân trâu bò sau hàng tuần phơi dưới nắng nóng khô quắt queo nổi lều bều lập lờ trên mặt nước. Đêm đám ếch nhái được thể kêu inh ỏi gọi nhau tìm bạn tình đến nhức tai. Những con cóc cụ to như chiếc bát úp nhảy chồm chồm trên mặt đường bọc mủ hai bên đầu ựa ra một thứ nước trăng trắng nhớp nháp. Những ngày như thế con đường ra đầm vắng tanh vắng ngắt. Mấy con chó bố tôi nuôi để trông đầm và cho có bầu có bạn cũng không còn le te tý tớn chạy chơi nhởi hay vào xóm gạ gẫm mấy chị chó cái ra đầm vừa chạy đuổi nhau vừa sủa oăng oẳng.

           Vào những ngày mưa như thế bố thường đi quanh đầm bắt những con cá rô bị nước mưa xót mắt róc ngược lên bờ. Tay cầm giỏ tay chộp cá chỉ một vòng đầm bố đã có thể mang về cả một chậu đầy. Tôi thường lấy một ít rán lên cho bố uống rượu số còn lại đem kho khô phơi ba bốn nắng xếp vào vại sành cứ một lớp cá thì rải một lớp lá chuối khô chống mốc để ăn dần. Hàng tháng sau hai bố con không phải lo thức ăn nữa. Thịt cá đồng quyện nắng dai nhuyễn vào mùi lá chuối khô mỗi khi ăn mùi thơm của cá mùi thơm của lá chuối khô lẫn vào hương gạo quê thật khó lòng mà quên được.

Đến mùa khô sau ba tháng mưa con đường ra đầm đã biến dạng. Do phải ngâm mình trong nước suốt mùa mưa lại chịu những con sóng vỗ liên hồi kỳ trận nên từng đoạn bị sạt. Cộng vào đó chiều chiều lũ trẻ cưỡi trên lưng trâu để ra thả bên bờ đầm nên con đường càng nhanh hỏng. Lúc nào cũng lầy thụt. Bùn đất lẫn vào phân trâu bò phủ kín mặt đường ngập ngụa. Con đường ghẻ lở nhôm nhoam những ụ đất nhô lên thụt xuống như ổ gà. Mùa mưa qua lúc đó cũng là mùa người làng làm vụ thu đông. Người trâu và các loại phương tiện kéo đàn kéo lũ trên đường. Công nông xe bò thi nhau chạy làm cho con đường nhão ra xẻ rãnh. Dứt mùa mưa con đường phơi mình trong hanh khô chỉ vài ba tuần sau lớp bụi nhỏ như mạt cám dày hàng gang tay phủ lên trên mặt. Mỗi khi lũ trẻ lùa đàn trâu về chuồng lớp bụi cuốn lên. Qua hết quãng đường cả bầy trâu chỉ một màu nâu đất.

Với tôi con đường hỏng vậy chứ hỏng nữa nó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Điều làm tôi khó chịu nhất là gió. Gió ngoài đầm lúc nào cũng ràn rạt. Những chiếc lá chuối non vừa nhú lên đã bị gió xé cho tơi tả. Tiếng gió rít đêm đêm tiếng lá chuối đập vào nhau lạch phạch. Nhiều đêm khó ngủ tôi nằm nghe tiếng gió chập chờn có lúc như tiếng trẻ nô giỡn có lúc lại như tiếng gào khóc tiếng rú rít của ma quái. Lẫn trong tiếng gió là tiếng kêu của bầy chuột đuổi nhau chí choét. Vào những ngày vãn đồng bầy chuột thường kéo nhau về khu đầm trú ngụ. Những khi ấy tối tối mới nhọ mặt người chúng cắn đuôi nhau chạy vòng quanh đầm. Nhiều lúc phởn chí chúng nhảy xuống đầm chòm chõm không khác gì người ta ném hòn chuổm kéo vó.

Những ngày có gió như thế người tôi nổi mẩn ngứa ngáy hàng tuần chưa khỏi. Từ những nốt mẩn ban đầu như muỗi đốt rồi cứ to dần lên bằng quả ổi bưng mủ. Bao giờ những nhọt bọc đó vỡ ra mủ máu chảy đến đâu thì chỗ đó lại nổi mẩn ngứa đến đó. Mùi tanh của mủ làm cho bầy ruồi nhặng kéo về từng đàn bu kín khắp người. Có những lần tôi quờ tay cũng nắm được bốn năm con nhặng xanh. Nhấn nắm tay nhẹ một cái có thể nghe thấy tiếng nổ lách tách của bầy ruồi bị bóp vỡ bọng. Xòe bàn tay một lớp máu mủ lẫn lộn nhờ nhờ xanh xanh đo đỏ dính nhơm nhớp. Mùi thối tanh khai bốc lên đến lợm gịng. Tôi cũng sợ chính cái mùi tanh tanh khăm khắm đến lợm giọng từ người tôi toả ra cái mùi mà bọn trẻ trâu bảo không khác gì mùi cóc chết thối. 

Ngoài những ngày gió trời nắng hay mưa có người hay không ai qua lại phía chót con đường vẫn là gian lều của hai bố con tôi. Không người đến không người qua đơn độc lẻ loi bên bờ đầm. Một thế giới không của đời lặng lẽ sống. ấy là tôi nghĩ thế chứ bố tôi hình như chẳng có cái gì ở đời là quan trọng. Vui không ai hay buồn không người biết khổ cũng thế mà vất vả cũng vậy.

Tôi còn nhớ ngày hai bố con mới chuyển ra đầm ở. Có một chiều bố nói có việc phải lên huyện. Trong lúc bố vắng nhà lão Vấn đem lưới đến đánh cá trong đầm. Tôi nói gọi rồi thậm chí chửi nhưng lão cứ nhe hàm răng cải mả ra cười hềnh hệch. Lão làm như không có tôi ở đó. Lão đánh cá công khai trước mắt giữa ban ngày ban mặt chứ không thèm lén lén lút lút nên tôi càng bực. Không những thế khi thu lưới lên bờ lão còn tụt quần chổng mông vào tôi khoe cái mông đen sì sì chóp mông bàng bạc trắng của lớp chai do ngồi lê đánh thớt thời gian dài. Rồi lão xoay người đứng đái tồ tồ xuống đầm hai tay cầm vẩy vẩy vẽ rồng vẽ phượng. Khi bố về tôi nói lại. Ông đã không làm gì lại còn ngồi giải thích. Ông bảo:

- Người ta phải đi ăn trộm ăn cắp chẳng qua cũng vì nghèo quá. Đói khổ sinh đạo tặc mà con. Mấy con cá nhà ta họ có sống hết cả đời được đâu. Bố con mình có cái để người khác đến lấy là mừng rồi. Chuyện bác Vấn có xuống đánh cá con cứ để cho bác đánh. Chuyện đời dài lắm bây giờ con chưa hiểu được đâu.          

 Nghe bố nói tôi chán mớ đời. Tôi chả hiểu bố thế nào nữa. Bụng ấm a ấm ức.        

  Để bảo vệ đầm tôi gạ bọn trẻ trong xóm ra thả trâu đổi nải chuối lấy cái súng cao su. Tôi nhờ chúng dạy bắn phòng khi lão Vấn lại đến. Chúng nó khoái trí được gọi là sư phụ làm thày dạy cho tôi. Khi nghe kể lão Vấn đái trêu tôi chúng nó  hè nhau dựng cây chuối lấy lõi ngô cắm vào thân để tập bắn. Mỗi khi bắn trúng mục tiêu bọn tôi lại tự thưởng cho nhau khi quả chuối lúc củ khoai hay bắp ngô nướng. Tôi chả hiểu chúng nó học ở đâu ai dạy nhưng đứa nào cũng cam đoan rằng muốn bắn hạ ai đó chỉ cần bắn một phát vào chỗ ấy là thế nào cũng gục. Lúc đầu tôi không tin nhưng chúng nó thề. Để minh chứng chúng nó bắt thằng Còi tụt quần rồi lấy cây cỏ gà vụt một nhát vào đó. Cây cỏ gà èo uột thế mà thằng Còi ôm háng lăn long lóc miệng kêu oai oái nước mắt nước mũi chảy giàn giụa. Để đền bù cho sự đau đớn của lần thực nghiệm ấy chúng nó bảo tôi mang rá lạc ra luộc bồi dưỡng. Hiệu nghiệm thật nhưng bắn trúng rất khó. Chúng nó lại bảo. Có khó mới phải tập luyện. Phải hàng tháng trời chúng nó chỉ cho tôi được phép nhằm vào một mục tiêu đó. Đến bay giờ không cần mở mắt tôi chỉ cần kéo chạc cao su. Buông tay. Tạch. Y phóc là đúng đích.

Ngày bố và tôi chưa bị bệnh cuộc sống vui biết bao nhiêu. Nhà tôi lúc ấy cũng đang ở trong làng có cả cha mẹ chứ không phải ở lều ngoài đầm coi cá như thế này. Mấy đứa bằng tuổi tôi tối tối rủ nhau đi bắt cào cào châu chấu chàn chạt về hì hụi nướng ăn. Những ngày trèo leo cây nhãn bắt bọ xít đem thả vào chậu cho chúng quay tít nhả hết nước đái rồi bỏ vào nồi rang rán. Những con bọ xít rang vàng ăn bùi thơm ngầy ngậy đứa nào đứa nấy tranh cướp đến bỏng cả tay khô cả họng rát cả lưỡi. Rồi những con bọ xít to bị chúng tôi bắt kéo xe. Những chiếc xe bọ xít kéo sà sà mặt đất trong các cuộc đua để nhận phần thưởng thắng cuộc là vài ba vòng có người làm ngựa. Hàng ngày bố mẹ đi làm. Sáng trưa tối cả nhà quây quần bên mâm cơm. Nhiều hôm hứng chí bố kiệu tôi trên cổ nhong nhong quanh sân hay sang nhà hàng xóm chơi. Hôm nào bận việc mẹ sai tôi đóng cửa chuồng gà hay thu mấy chiếc bát rếch mang ra thả vào chậu ngâm để tý nữa rửa. Ngày ấy thật thích nhà tôi lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Bọn nhóc trong xóm đứa nào cũng đòi bố mẹ cho sang nhà tôi chơi. Những tối như thế mẹ thường luộc nồi khoai hãm ấm nước chè xanh cho bọn tôi nhí nhách và mời các bác trong xóm đến chơi ăn cho vui. Ngôi nhà tối tối tôi ngồi trong lòng bố nghe kể chuyện biên giới chuyện bố đi dạy chữ cho bà con dân tộc chuyện bọn buôn lậu giấu hàng trong người bây giờ cũng không còn là nhà của tôi nữa. Nó đã phải bán cho người khác để đưa cho mẹ lên tỉnh. Mẹ ở trên tỉnh có nhớ tôi không. Còn tôi thỉnh thoảng vẫn mơ thấy mẹ về. Nhưng lần mơ nào cũng thế mỗi khi bố và tôi bị bệnh mẹ lo lắng sợ sệt phải giặt giũ hay lau chùi vết thương. Mơ nhớ lại như thế trong lòng tôi buồn lắm.                                                 

 2 -  Ngôi lều bố đưa tôi ra ở nằm ngay cạnh chiếc đầm giữa đồng. Ngày còn bé mỗi khi tôi khóc hờn dỗi mẹ thường doạ nếu không lặng sẽ mang ra đầm thả để cho ma nuôi. Những con ma có cái lưỡi đỏ dài hàng mét ngửi thấy mùi trẻ chiếc lưỡi cứ đưa qua đưa lại. Ngày đó chỉ cần nghe mẹ nói thế là tôi đã sợ đái uớt sũng cả quần.

Chiếc lều nằm đơn độc lẻ loi và khuất lấp giữa vườn chuối. Nếu đứng từ xa nhìn lại chiếc lều lặn hẳn vào trong màu xanh ngằn ngặt của cây chỉ khi nào đến gần thật gần mới nhìn thấy nó nép mình vào bên các gốc cây chuối. Căn lều tuềnh toàng tường trát vách một vài chỗ đã bục chân lộ cả khung tre ải. Mái lều lợp bằng lá cây mía trơ cả cọng phía trên phủ một lớp giấy dầu nhăn nheo mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua chúng run lên kêu loạch xoạch. Tường hai đầu hồi trát lửng phía trên hình tam giác trống huơ trống hoác nhìn rõ cả trời. Nhiều hôm phải tránh gió nằm trong lều tôi vẫn đếm được những đàn chim bay qua ngắm mây thay hình đổi dạng khi hình người lúc con vật. Sợ nhất là về đêm lũ chuột đuổi nhau chạy qua chỗ người nằm rào rào. Trong lều có cái gì cắn được là chúng gặm làm cho nát hết. Cũng vì thế mà tất cả mọi đồ dùng trong lều của bố và tôi phải cho vào trong chum sành lấy miếng áo mưa bịt kín miệng. Những chiếc chum xếp vào sát chân bức vách lúc nào cũng âm ẩm hơi nước.

Vào các buổi chiều khi trâu đã no những ngày tôi không bị bệnh bọn trẻ trâu thường rủ đi bắt chuột về làm món thịt hấp. Chuột đồng con nào con nấy béo mũm mĩm nung núc những thịt. Chuột bắt về làm lông mổ bụng rửa sạch rồi luộc lên. Bao giờ chuột chín cắt lá chuối xanh rải một lớp xuống đất xếp chuột luộc chín lên trên rắc vừng rang phủ thêm một lớp lá chuối khô vần cối đá hay xếp gạch đè ép cho hết nước. Xong cầm cả con xé từng miếng mà ăn. Thịt chuột đồng thơm có thêm mùi dầu vừng. Khi ăn vào vừa ngậy vừa thơm. Có nhiều đứa ăn khoẻ hết năm sáu con to cụ.

Mũi lão Vấn quả là thính. Thịt chuột vừa ép xong thì lão Vấn xuất hiện. Lão nhe hàm răng vàng khè ám khói thuốc lào thò tay nhón một con mắt nhìn tôi bảo.

- Có thèm mày cũng đừng ăn. Thịt chuột nhiều đạm lắm đấy. ăn vào rồi ra bố mày lại khổ. Mủ tanh và thối hơn hố xí.

Bệnh tôi tôi biết. Tôi chỉ không hiểu vì sao lại mắc bệnh này. Mọi người bảo bệnh của tôi là do từ trong máu phá ra. Lão Vấn khăng khăng cam đoan rằng bệnh của tôi là do bố truyền sang. Có một vài người độc mồm độc miệng bảo do nhà tôi ăn ở mất vệ sinh kiếp trước chắc làm điều gì thất đức. Giận nhất là mụ hàng cá cạnh nhà chuyện nhà ai mụ cũng hay việc nhà ai mụ cũng tường. Mụ tọc mạch thóc mách và chúa đưa chuyện đã thế cái gì cũng có thể suy diễn ra được. Đi đến đâu mụ cũng rêu rao bệnh của bố con tôi bị phá ra từ lục phủ ngũ tạng cái nhìn thấy chỉ là thứ ngoài da thôi. Mụ còn cam đoan bệnh này bao giờ chạy lên mắt nước mắt rơi lã chã là gần đất xa giời. Nghe nói bệnh đã vào đến lục phủ ngũ tạng thì sống chẳng được bao lâu chỉ còn nước chờ chết.  Lục phủ ngũ tạng là cái gì tôi đâu có biết. Tôi hỏi lão Vấn. Lão lừ mắt nhìn tôi rồi hằm hè.

- Nó là tim gan phổi phèo các cơ quan nội tạng của cơ thể con người

Lão kéo áo chỉ tay vào bụng

– Nó là những cái ở trong này này. Từ nay cấm chỉ được nghe con thối mồm đấy nói. Rõ chưa.

Nói xong lão bước đi miệng lủng bủng.

- Bệnh là bệnh người là người đời là đời. Đúng là quân hàng cá chỉ được cái tài xiên thẹo mẹo dậu suy diễn mất dậy.  

một lần bố sai tôi vào làng mua dầu hoả về tối thắp đèn. Tôi vừa bước lên chiếc cầu vào làng thì bọn trẻ ở xóm giữa vây xung quanh đứa nào đứa nấy lăm lăm cầm trên tay cục gạch. Chúng chỉ chỏ vào tôi ê a kêu hôi thối. Nhiều đứa còn chụm môi nhọn mồm trông như cái loa nhăn mặt chun mũi nhổ bọt. Mấy người lớn đi qua ghé mắt vào nhìn thì thầm vào tai nhau rồi quay ra nói gì với bọn nhóc trong xóm. Nghe người lớn nói chúng tự nhiên dạt ra xa không dám đến gần. Bỗng một đứa hét toáng lên: Thằng hủi. Cả bọn nhao nhao lên kêu theo. Đúng lúc ấy lão Vấn từ đâu xuất hiện. Nghe nói thế lão chửi.

- Đồ ngu. Có mắt mà như mù. Nói năng như con củ...

 Chuyện xảy ra cách nay đã lâu rồi phải bảy tám năm gì đó. Chiều hôm ấy bố đi cày về đến nhà. Mẹ sắp cơm gọi ba bốn lần nhưng bố kêu người mệt không muốn ăn. Nửa đêm tôi thấy mẹ lục cục dậy hì hụi dưới bếp hình như rang cái gì đấy cho bố lau người. Sáng ra bố bảo mẹ đưa cho ông con dao. Khi bố cởi áo tôi nhìn thấy cả người ông đỏ lựng như da người bị bỏng. Bố cầm con dao cạo trên da không khác gì người ta cạo lông lợn. Bố cạo đến bật máu. Ngày hôm sau từ các mẩn đỏ trên người bố tự nhiên cứ mọc lên các nhọt. Lúc đầu các nhọt chỉ to bằng đầu đũa sau rồi ngày càng to hơn bằng cái bát chiết iêu mẹ vẫn hay dùng để đựng canh. Trong các nhọt chứa đầy mủ xanh. Mỗi khi nó vỡ ra mủ máu chảy thành dòng nhờ nhờ như máu cá. Mùi tanh nồng nặc. Đi đến đâu từ người bố toả ra mùi tanh tanh chua chua khăn khẳn. Bầy nhặng xanh lúc nào cũng bay theo bu xung quanh. 

Bố bị bệnh năm trước thì năm sau đến tôi. Trong một lần tôi theo bố ra đồng dắt trâu non vực cày. Hôm ấy gió to lắm. Chiều về nhà tôi thấy người nổi mẩn ngứa. Lúc đầu chỉ như muỗi đốt. Bố vạch áo lên xem rồi bảo đó là tôi bị dị ứng thời tiết. Bố đem rang chiếc áo xát lên các chỗ ngứa. Bố càng xát thì mẩn nổi càng to. Sang ngày hôm sau những chỗ nổi mẩn đã thành các mụn nhọt to như quả ổi găng. Bên trong các nhọt đó cũng chứa đầy mủ xanh không khác gì của bố. Cũng từ đấy mỗi khi tôi gặp gió là bệnh lại tái phát. Năm ấy tôi đang học lớp hai đành phải bỏ. Cứ mỗi khi tôi đến lớp tất cả chúng bạn đều bỏ chạy ra ngoài. Ngay cô giáo khi có tôi cô lại lấy chiếc khăn tay mùi xoa buộc che nửa mặt thỉnh thoảng chạy ra ngoài tháo khăn ngửa cổ lên thở lấy thở để hai tay vuốt ngực một thôi một hồi chán chê mới thôi. Nghe chuyện bố tôi lúc đầu sôi lên sùng sục đòi đến nhà trường làm cho ra môn ra khoai. Sau khi gặp cô giáo thầy hiệu trưởng chả biết thế nào bố tôi lặng lẽ gật đầu. Tối khi mẹ sang nhà hàng xóm chơi bố xoa xoa tay lên đầu tôi nhẹ nhàng bảo ở nhà bố dạy chữ cho. Ngày trước khi còn trong bộ đội bố vẫn đi dạy chữ cho bà con đồng bào suốt. Cứ yên tâm bố có đủ chữ để dạy tôi nên người. Bố cười mà miệng cứ méo xệch chả khác gì người mếu. Cả lớp cả trường chả ai thích tôi. Đến như mẹ tối tối cũng kiếm cớ sang nhà hàng xóm để tránh không phải chịu nỗi khổ của những gì từ người bố và tôi thoát ra. Ngôi nhà tôi giữa xóm mà cô độc như nhà ma lạnh lẽo.

Vừa cắn miếng thịt nhai chưa kịp nuốt nghe lão Vấn nói thế tôi nhè vội ra. Mỗi lần bị phát bệnh tôi rất sợ. Lúc mới phát các mụn nhọt còn mẩn đỏ thì ngứa. Khi thành nhọt thì đau nhức buốt. Đầu lúc nào cũng ong ong như sắp vỡ. Khi các mụn nhọt vỡ ra thì tanh mủ nhầy nhầy. Rồi những chỗ quần áo bị mủ giây vào không kịp giặt nó khô cứng loang lổ phải ngâm nước cả ngày mới vò sạch. Thấy tôi không ăn mấy đứa cũng bỏ luôn. Được thể lão Vấn ngồi bệt xuống đất hai chân khoanh bằng tròn lấy tay kéo đống thịt vào lòng. Lão lắc lư đầu ra chiều đắc ý lắm. Chiếc quần đùi bộ đội rộng thùng thình lão vén cao quá bẹn hở tô hô chấm cả xuống đất.                                                                                 

3 - Thời gian gần đây tối nào tôi ngủ cũng mơ thấy mẹ về. Mỗi đêm như thế tôi rất sợ khi tỉnh giấc. Những giấc mơ không trọn vẹn sứt sẹo.

Một lần tôi mơ thấy mẹ đi xe máy về thăm bố và tôi. Chiếc xe mẹ đi đỏ lắm đỏ như máu. Khi mẹ đi trên con đường ra đầm chiếc xe nhảy chồm chồm như trâu lồng lúc ẩn lúc hiện trong bụi đất. Khi đến cạnh lều thấy bố và tôi đang nằm ngủ thì tự nhiên mẹ bị ngã. Đàn trâu ở đâu lao đến dẫm lên. Tôi chạy ra thì mẹ vùng bỏ chạy hai tay khua về sau rối rít. Mẹ xua tôi đừng đến gần. Con trâu vênh ngà của thằng Còi hất mẹ lên cao rồi lấy đầu đánh văng xuống đầm. Một đàn cá lao đến chúng nhe những chiếc răng vừa to vừa dài như răng cưa cứ thế mà xâu xé. Sợ quá tôi hét lên gọi bố. Đưa tay quờ quờ trên mặt chiếu một lớp nhầy nhầy tanh tanh dính vào tay. Tỉnh dậy tôi đang nằm trong vũng mủ do các nhọt bọc vừa bị vỡ.

Lần khác tôi vừa nằm thì đã mơ thấy mẹ. Bà đến đứng bên đầu giường của tôi. Từ trong các mụn nhọt cả vốc giòi ngo ngoe bò ra. Con nào cũng béo nung núc căng tròn to như ngón tay. Chúng bò ra rồi lại kéo nhau chui vào hai hàm răng to đen như càng cua ngoạm từng miếng thịt của tôi mà ăn. Tôi đau quá gọi mẹ cứu nhưng bà cứ đứng nhìn mặc cho bầy giòi căng bụng máu đầy một bụng thịt. Tôi càng giãy giụa thì bày giòi càng ra sức đục sâu vào người. Bố đến trên tay cầm bó đuốc vẫn thường đi kiểm tra đầm hơ hơ lên trên. Từng con giòi căng lên rồi nổ lốp bốp. Có tiếng ai đó gọi mẹ ngoài cửa. Ngoái đầu nhìn ra ngoài. Có một người đàn ông lạ lắm lấy xe máy đưa mẹ đi. Bố nhìn theo hai mắt héo hắt mặt nhoè nhoẹt nước. Tôi vùng dậy chạy ra ngoài vớ hòn gạch vỡ ném đuổi theo. Viên gạch bay vèo vèo quay lại rơi xuống chân tôi đau điếng.

Bao nhiêu lần mơ là bấy nhiêu lần tôi đều thấy mẹ không bao giờ đến gần. Mẹ cứ đứng từ xa nhìn lại. Mẹ sợ những bọc mủ ở nhọt vỡ ra bắn sang người. Tôi nhiều khi cố quên nhưng hình như tôi càng nhớ thì lại càng nhớ.

Phải hôm hai bố con vỡ nhọt quần áo bê bết những máu cùng mủ mùi tanh sặc sụa trùm kín cả ba gian nhà. Quần ái thay ra chưa kịp mang đi ngâm ruồi nhặng kéo về bu kín chẳng khác gì rá đỗ bị đổ. Lúc cầm lên cả đàn ruồi bay nhao nhao. Nước mủ bám ở chân ở cánh văng ra bắn sang mặt. Nếu không lau rửa ngay chúng đen lại không khác gì nốt cứt ruồi tàn nhang. Phải những ngày như thế bố và tôi phải kiêng gió nên chỉ còn mình mẹ. Mẹ thường lấy chiếc gậy dùng để phơi quần áo xêu lên mang ra cầu ao thả xuống nước. Bầy ruồi nhặng xoắn lại bay theo phía sau. Mặc dù nước mủ đã được ngâm nhưng khi vò giặt chúng dính như keo trơn trơn nhầy nhầy nhơm nhớp. Sau mẹ lấy chiéc khăn bông to làm khẩu trang cuốn che mặt chỉ để hở hai con mắt.

một lần tôi ngồi câu bên bờ ao khuất trong bụi chuối nên mẹ không nhìn thấy. Tôi thấy mẹ lấy cái gậy khoắng khoắng chiếc áo vào trong nước. Chẳng may nước bắn lên người mẹ quăng gậy chạy mặt tái xanh tái xám. Bộ quần áo của bố và tôi nổi lập lờ trên mặt nước. Rồi mẹ ngã. Ngã dúi ngã dụi vào bờ giậu dâm bụt ở ngõ. Biết mẹ sợ bệnh của bố và tôi nên tôi buồn lắm. Những hình ảnh ấy cứ hằn vào đầu tôi như đào ao xẻ rãnh.

Buồn nhưng tôi không dám nói với bố. Lão Vấn thường nói với tôi rằng nếu có nhìn thấy gì nghe thấy gì cũng đừng có toang toác. ếch chết tị miệng người chết tại mồm. Lão giơ nắm đấm lên nhứ nhứ ra điều không nghe thì liệu thần hồn. Nhưng mà lạ lắm tối nào tôi mơ là y như rằng bố đều biết. Có một lần sáng ra đợi tôi ăn xong bát mỳ tôm bố hỏi.

- Tối qua con lại nằm mơ à?

Nghe bố hỏi mà tôi không biết trả lời thế nào. Nếu nói thật tôi sợ bố buồn. Trả lời không thì tôi lại là kẻ nói dối điều mà bố rất ghét. Hình như bố hiểu. Bố dục tôi ăn xong mang bát đi rửa rồi đứng lên lấy bộ quần áo tự chế làm bằng vải áo mưa mặc vào xuống đầm.

Sau những lần mơ như thế tôi rất buồn. Những giấc mơ tôi không hề mong đợi. Đêm mơ giấc mơ buồn nên ngày tôi hay nghĩ đến mẹ. Mỗi lần nghĩ đến là tôi lại giận. Có một lần lão Vấn bảo mẹ phải lên tỉnh làm để lấy tiền mua thuốc cho bố và tôi. Mặc dù tôi cố gắng tin điều lão Vấn nói là thật nhưng những việc làm của mẹ nó cứ ám ảnh chập chờn phảng phất trong đầu.

Để chữa bệnh cho bố và tôi tài sản trong nhà có bao nhiêu cứ lần lượt được mẹ mang đi bán. Tôi nghe mẹ nói phải lên trên tỉnh lấy thuốc. Chỉ có điều lạ là nói thế nào bố cũng không chịu đi bệnh viện. Còn lão Vấn khi bố hoặc tôi phát nhọt là y như rằng lão cứ lởn vởn quanh xóm chẳng khác gì cú nhòm nhà bệnh. Những thang thuốc mẹ mang về lọ mọ sắc lên cho bố và tôi uống đắng kinh khủng. Mấy lần đầu tôi uống chút một chút một như uống nước. Khi vào đến cổ họng đắng quá tôi lại nôn ra. Thấy thế bố dậy. Mỗi lần uống thuốc tôi thường phải lấy tay bóp mũi thật chặt tợp một ngụm nuốt ngay. Bố bảo làm như thế vị đắng không kịp ngấm vào cổ đã trôi xuống dạ dày rồi. Bố còn dặn làm bất cứ cái gì như đắng cay đau đớn nên làm thật nhanh. Càng nhanh càng tốt nó không để lại cho cảm giác sợ hãi. Bố còn nói khích. Con bộ đội phải dũng cảm mới xứng con nhà lính chứ.

Bố kể. Ngày trước khi bố còn ở bộ đội có một chú trong tổ công tác bị rắn lục xanh cắn vào ngón tay. Nọc loại rắn này độc lắm nếu không kịp chữa nọc độc sẽ ngấm vào máu chỉ chớp mắt là chết. Chú ấy đặt ngón tay bị rắn cắn lên tảng đá tay kia cầm con dao phát rừng chặt một nhát. Ngón tay bị rắn cắn lìa ra rơi xuống các cơ trên ngón tay còn động đậy. Tất nhiên việc uống thuốc không thể bằng chú gì trong chuyện của bố tự chặt ngón tay được nhưng nó cũng luôn làm tôi nổi da gà. Tôi rất tin những điều bố nói.

Lần đầu khi bố bị phát bệnh nhọt bọc nổi to lắm ở ngay bả vai cộm cả lưng áo. Một hôm bố vén áo bảo tôi nhìn xem nó như thế nào. Sau này đến khi tôi bị mắc bệnh tôi biết những lúc như thế nhức vô cùng. Chỗ mọc mụn vừa ngứa vừa đau buốt đến tận óc. Mụn to như bát tô đỏ tía tím tái phía đầu nhọt nhờ nhờ trắng sờ tay vào có cảm giác bòng bọng nước. Bố bảo tôi lấy hai tay nặn thử xem có vỡ không. Vì da lưng dầy lại sợ bố đau nên tôi nặn không được. Bố bảo tôi đưa cho ông con dao găm. Bố cầm con dao nói tôi đặt mũi dao vào chỗ đầu mụn nhọt. Khi tôi vừa buông tay ra ông nhấn mũi dao cho nhọt vỡ. Từ trong nhọt máu mủ chảy chan chứa khắp lưng. Bố thu hai tay trước ngực cong người gồng lên ép cho mủ chảy ra rồi sai tôi lấy giẻ lau ngược từ dưới thắt lưng lên. Bố lấy cán dao đập vỡ vụn mấy viên thuốc rồi đưa cho tôi rắc lên trên miệng nhọt. Nhìn bố làm tôi sợ nhắm tịt hai mắt.

Một lần khác mụn nhọt mọc ở giữa lưng gần chỗ cạp quần. Khi mụn làm mủ bố bảo mẹ nặn cho đỡ nhức. Mẹ lấy hai tay bóp mạnh nặn. Mẹ đang day day thì bất ngờ nhọt vỡ phụt đầy mặt. Mẹ buông tay lao ra cửa bỏ chạy nôn thốc nôn tháo. Lão Vấn đi qua thấy thế vào làm giúp. Dường như lão Vấn không còn biết sợ là gì. Tay lão bóp nặn miệng thổi phù phù vào đó. Đôi tay lão ngoe ngoét nhớp nháp máu mủ. Lão túm luôn vạt áo đang mặc chùi tay rồi lại nặn tiếp. Xong lão thò tay rút từ trong túi chai rượu đổ vào vết thương rửa. Khi băng xong chỗ rượu còn lại lão ngửa cổ tu ừng ực. Những khi như thế bố để mặc cho lão làm gì thì làm. Và lão làm xong cũng chẳng nói lấy nửa câu tay cầm chai rượu ngất ngưởng bước đi.  

 

4 - công việc đồng áng nên bao giờ cũng thế đi làm đồng về mẹ mới đạp xe lên tỉnh để cắt thuốc. Mấy lần bố bảo mẹ không phải cắt thuốc cho ông dành tiền mua cho tôi chữa trị thôi. Lẵng nhẵng việc mua bán thuốc thang chữa trị hàng năm trời mà đâu vẫn hoàn đấy. Tôi chả hiểu ông thày thuốc này tài giỏi đến đâu nhưng bắt mạch kê đơn chỉ nghe mẹ tôi kể chứ chưa bao giờ đến thăm khám hoặc bố và tôi phải lên hiệu thuốc. Sau mỗi lần đi lấy thuốc ở trên tỉnh về tôi nghe mẹ nói   lần này thì bảo bệnh này lần sau đã lại chuyển sang bệnh khác. Có một lần mụ hàng cá nói xoe xoé giữa xóm chữa bệnh mà không đúng căn nguyên chỉ tổ làm giàu cho mấy thằng lang băm. Có bao nhiêu của nả nó bòn rút cho bằng hết tiền mất mà tật vẫn mang. Bệnh trong người phải chữa từ trong chữa đi trị tận gốc đằng này sợ đau chữa chạy loanh quanh chẳng khác gì trò cháo húp vòng quanh chơi đĩ cả váy chỉ vạ thêm ngứa.

Khổ nhất bệnh của bố và tôi là việc đi lại. ở rịt trong nhà không sao ra ngoài đường chỉ cần sơ sẩy một chút không giữ gió là về nhà thế nào cũng bị phát nhọt. Thuốc lúc đầu uống đắng là thế sau này tôi uống như nước lã chả biết đắng là gì nữa. Đến khi phải uống nhiều quá tôi lại phát sợ. Chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc là người tôi đã run lông tay dựng ngược cả lên. Những lúc hai bố con bị bệnh tôi để ý bố cứ ngồi bó gối thở dài thườn thượt cả ngày chả nói một câu.

Một thời gian sau tôi để ý thấy mẹ cách hai ba ngày lại đạp xe lên tỉnh nói lấy thuốc. Thuốc mẹ mang về sắc lên chỉ mình tôi uống chứ bố không động đến một giọt. Mỗi khi lên tỉnh lấy thuốc mẹ tắm gội rồi mới đi chứ không như trước tong tả quần xắn móng lợn nếp áo nhăn nheo như lò so tóc không kịp chải chỉ lấy tay vuốt vuốt rồi chít khăn lên. Bao giờ từ tỉnh về nét mặt mẹ cũng vui không như ngày trước lúc nào cũng nhăn nhó khó chịu. Thỉnh thoảng mẹ còn mua cho tôi cái áo mới khi chiếc bánh nướng to bự. Chỉ có bố mỗi khi mẹ từ tỉnh về lại thở dài lôi rượu ra uống. Nhiều hôm bố gọi lão Vấn sang hai người ngồi khề khà đến gần sáng.

Một chiều khi mẹ ở tỉnh về gặp hai bố con đang ăn cơm. Chả biết mẹ mệt hay làm sao mà chạy vội vào bếp nôn. Bố bảo tôi ăn cho xong bữa rồi thu dọn để đi nghỉ sớm. Tối ấy bố đi đâu đến sáng mới về người nồng nặc mùi rượu. Thỉnh thoảng lão Vấn qua nhà nhỏ to gì đó với bố. Tôi không nghe bố nói gì chỉ ậm ừ.Rồi vào một đêm khi ấy khuya lắm rồi tôi tỉnh giấc thì nghe có tiếng xì xào bên ngoài nhà.

- Tôi nghe chuyện này lâu rồi. Thôi thế cũng đỡ khổ cho cô. Cô cứ đi đi. Đừng lo lắng gì cho bố con tôi. Rồi đâu sẽ lại vào đấy. Tôi tự lo được.

Tôi không nghe mẹ nói gì chỉ nghe tiếng nấc ầng ậng nước. Tiếng điếu bát lọc sọc suốt đêm. Sau đêm ấy tôi thấy bố và mẹ ít khi ngồi với nhau. Cũng từ hôm đó tất cả quần áo của bố và tôi đều do ông giặt. Tháng sau mờ sáng bố gọi tôi dậy rồi cùng lên huyện. 

Buổi tối sau khi ở toà án về bố giục tôi đi ngủ bảo mẹ ngồi lại. Nằm trong nhà tôi nghe bố nói.

- Làm người đàn bà xuất giá phúc phận nhà chồng. Số cô chẳng may vấp phải tôi nên khổ. Chuyện vợ chồng đầu ấp má kề. Nay chia tay nhau tài sản không còn gì ngoài mấy gian nhà và mảnh vườn. Tôi đã bán để cô có tiền làm lại. Cô cứ giữ cả lấy coi như sự đền bù những năm con gái. Tôi cũng đã nói với người ta bao giờ cô đi thì người ta sẽ đến nhận.

Sáng hôm sau bố thu dọn mấy bộ quần áo rồi dắt tôi ra căn lều ngoài đầm.

Việc trông nom ngoài đầm quả là vất vả. Nơi đồng không mông quạnh che chiều nào cũng gió. Những cơn gió hoang luồn lách ngang dọc hở ở đâu một chút là chúng cũng có thể chui vào. Để tránh gió cho khỏi bị phát bệnh bố tự thiết kế chiếc áo liền quần bằng vải mưa để mặc mỗi khi đi làm. Bố và lão Vấn hì hụi đo đo cắt cắt rồi hơ hơ trên lửa cho chúng dính vào nhau. Lão Vấn còn mang đến cả chiếc túi du lịch ba tầng từ thủa nảo thủa nào cậm cạch dùng mũi dao tách chỉ tháo lấy dây khoá cả ngày ngồi khâu. Hôm làm xong bố và lão Vấn xem ra sướng lắm. Mỗi khi bố mặc trông chẳng khác gì ông thợ lặn từ chân lên đến đầu kín như bưng chỉ thò mỗi hai con mắt. Khi ông từ trong áo mưa bước ra người ướt đẫm mồ hôi chiếc áo sâm sấp nước.

Thực lòng mà nói tôi không thích lão Vấn. Lão như thằng mật thám bám theo tôi mà theo dõi. Động cái là lão chửi không như bố lúc nào cũng nhẹ nhàng mặc dù ông rất nghiêm khắc với những việc tôi làm. Ghét lão nhưng tôi lại thấy lão gần gũi chứ không sợ. Những lần lão giúp bố nặn nhọt băng bó vết thương những hôm lão chửi ầm ầm bênh tôi khi có ai đó nói này nói nọ nhất là những lúc lão phởn chí bảo chúng tôi ngồi quây trong vườn chuối để lão cắt tóc thì sao tôi thấy lão hiền thế tốt thế. Ghét lão nhưng một ngày không nhìn thấy tôi cũng nhơ nhớ. Có một điều mà tôi không hiểu nổi lão rất ngại bố tôi. Nhiều khi lão ngồi một mình bên bờ đầm uống rượu thấy bố ra lão giấu vội chiếc chai vào sau lưng áo. Bị bố phát hiện lão ngửa cổ cười cười trông cứ tồi tội chả khác gì bọn tôi bị bắt lỗi quả tang. Một đôi lần khi bố nói lão cũng có ý định cự nự lại nhưng rồi thôi ngay cun cút làm theo.  

Thi thoảng vào các tối hôm nào trời lặng gió bố và tôi ra ngồi trên bờ đầm. Từ dưới đầm tiếng cá đớp chân bèo tẹp tẹp. Giữa đầm có con cá động hớn nhảy lũm tũm. Sau đấy là tiếng đớp nước uôm uổm. Bố bảo những con cá lúc nào cũng luôn mồm lép nhép đớp chân bèo chỉ là loài cá nhỏ như mương rô giếc cá cờ. Loài cá nhỏ thịt không đáng làm mắm chẳng mấy ai để ý nên lúc nào cũng thích đớp để ra điều có tôi ở đây. Vênh vang là thế nhưng động rạng một tý là chúng chuồn sạch không mọc mũi sủi tăm. Bao giờ yên hàn lại vênh vang lép bép chân bèo. Tiếng đớp nước uôm uổm là bầy cá chuối. Loại này là cá ăn thịt. Chúng bơi rất nhanh và săn mồi cũng rất giỏi. Tối tối bầy cóc nhái hay rủ nhau xuống đầm làm tình những con cá chuối đã đón sẵn. Chỉ bằng một động tác lao mình từ dưới lên là chúng đã có thể tóm gọn những chú nhái đang say sưa giỡn nhau trên mặt nước. Tiếng rơi lũm tũm là bầy cá rói cá trôi. Chúng nhảy tránh những cú lao mình của bầy chuối săn mồi và cũng có ý nói rằng trên thế gian này còn có bầy loài như chúng tôi nữa. Loại cá này thường ăn ở tầng nước giữa. Còn một loại lặng lẽ tầng đáy là những con cá trê cá bò. Tầng đáy thường là loài cá da trơn. Loại này không mấy khi tự nổi lên tầng trên để ăn. Chúng cứ lặng lẽ săn mồi nơi hun hút bóng tối. Tuy chúng lặng lẽ thế nhưng giá trị dinh dưỡng và thịt của chúng ngon hơn những loại ăn nổi nhiều lần. Có một loại vừa ăn tầng trên vừa ở tầng giữa và cũng kiếm sống tầng đáy. Đó là những loài như trắm chép rô phi. Loài cá này tầng nào cũng có thể sống được. Bố bảo ở đời cũng thế.

Chiều nay bố và lão Vấn rủ nhau ra đầm đánh cá. Cả một buổi chiều cá đánh được đầy ự mấy chiếc thúng. Đánh được đến đâu bố bán hết cho mấy người đi xe máy đến mua. Bố mang số tiền bán cá được giao cả cho lão Vấn. Bố vừa đưa tiền lão Vấn dằn cái chén uống nước xuống mặt chõng.

- Anh khinh tôi vừa vừa thôi. Tôi cầm tiền đi mua quan tài à.

- Thì chú cũng phải nộp sản cho hợp tác xã chứ. Họ có cho chú thả không đâu.

- Tôi đếch trả. Tiền cho thuê đầm nộp cho họ cũng chưa đủ bữa tiếp khách. Tôi không trả cũng chả có thằng đếch nào dám đến hạch sách. Tôi đấu chứ anh đấu đâu mà sợ.

Nói đến đây lão chợt nhận ra có tôi liền thôi. Chắc bố cũng nghĩ như lão nên không nói thêm gì nữa. Lão đi lại góc lều lôi bình rượu ra uống. Khi lão nâng chiếc bình rót rượu ra bát tôi để ý thấy tay trái của lão có ngón bị cụt. Phát hiện thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay có ngón cụt lão trợn mắt trộ.

- Nhìn nhìn cái gì. Có lên chõng ngủ đi không? Người lớn nói chuyện ngồi đấy mà hóng hớt.

Tôi điên quá lần tay xuống cạp quần lấy chiếc súng cao su bí mật nhặt mấy viên sỏi giấu vào túi rồi ra khỏi lều. Mấy con chó ngồi chầu hẫu ngoài cửa chờ cho ăn. Tiếng dế ri ri kêu bên bờ đầm như tiếng màng ai thả trên cao. Tìm chỗ khuất gió tôi ngồi. Tự nhiên tôi lại nhớ mẹ. Phía xa xa kia nơi có những vệt sáng vàng vọt có một lần bố bảo đó là tỉnh đấy. Nơi ấy có mẹ tôi đang ở.                                      

More...