RÉT TRONG

By

RÉT TRONG

Mấy ngày giá rét lão Lý Toét đóng bộ quần áo nặng hơn cả người. Đi làm phải qua cầu nên gió lùa càng rét tợn. Có nhiều bữa sang cơ quan vào trong phòng làm việc rồi mà môi miệng răng lợi của lão thi nhau biểu diễn giai điệu "Mùa đông chết giá". Bọn răng lợi môi miệng chơi bộ gõ lúc đó thật tuyệt. Chỉ có mỗi âm tiết cậc cậc cậc mà nghe hay ra phết.

More...

ĐÃ NỔI THẬT CHƯA NHỈ?

By

ĐÃ NỔI THẬT CHƯA NHỈ?

Lâu quá rồi không thấy mặt lão Lý Mông đến chơi. Lão Lý Toét buồn suốt ngày ngồi uống rượu với ốc luộc. Lão hết ngồi uống ở quán ốc Hồ Tây lại lê la sang bên vỉa hè phố Hàm Long. Nồng độ máu trong cồn lúc nào trong người lão cũng ở mức báo động. Lão đã bỏ thuốc lá thế mà giờ nghiện lại. Bạn bè thấy lão thế hỏi. Lão trả lời nhấm nhẳn như chó cắn ma.

- Chán.

- Chán gì?

- Tất.

- Tất lão đi chân thối. Chó nó tha hay sao mà chán?

More...

LẦN ĐẦU ... QUÂN PHIỆT

By

LẦN ĐẦU ... QUÂN PHIỆT

Tháng 8 năm 1983 tốt nghiệp ra trường tôi được giữ lại làm giáo viên. Ngày đó chưa có quy định như hiện nay song lúc đó nhà trường có chủ trương tất cả giáo viên phải đi thực tế các đồn biên phòng. Phải có vị trí ít nhất là cán bộ đồn và có thực tế mới được đứng lớp nhất là phải trải qua chiến đấu mà bây giờ hay dùng từ "mĩ miều" là trải qua cơ sở. Lúc đó trên biên giới phía Bắc tình hình còn rất nóng và tất nhiên là chúng tôi gồm 68 người được phân lên 6 tỉnh biên giới phía Bắc để thực tế. Tôi được trên điều về đồn biên phòng 206 Hoàng Liên Sơn nay là đồn cửa khẩu quốc tế Lào Cai.

Cán bộ đồn và cũng là sĩ quan chỉ huy lúc đó chỉ có 5 người. Anh Hoàng Quang Phán đi lính từ 1959 mang quân hàm Đại úy Đồn trưởng. Anh Nguyễn Văn Vang Thượng úy Đồn phó Quân sự hậu cần. Anh Nguyễn Thế Kỷ Trung úy Đồn phó Chính trị và tôi Trung úy thực tế cương vị Đồn phó Chính trị (mặc dù tôi học chuyên ngành sĩ quan chỉ huy) và anh Nguyễn Mạnh Cường Thiếu úy trợ lý tổng hợp. Ngoài số sĩ quan chỉ huy còn có anh Nguyễn Xuân Thảo Chuẩn úy Sĩ quan chuyên nghiệp Y sĩ của đồn.

More...

TRẬN ĐÒN OAN ĐẦU ĐỜI

By

TRẬN ĐÒN OAN ĐẦU ĐỜI

Ngày bé tôi là cậu bé nghịch nhất nhà. Những lúc bực mình mẹ hay mắng tôi: Thằng trời đánh thánh vật kia. Mẹ mắng cứ mắng. Tôi luổn ra chái bếp chạy tót đi chơi. Nói là đi chơi cho oai chứ thực ra là ra ngoài ngõ chợ chơi đánh găng với đánh đáo. Đánh găng tôi thường đánh rất giỏi. Người nhỏ như dãi khoai loèo khà loèo khoèo nhưng được cái tôi vụt con găng cực khỏe. Khi quật con găng tôi thường quật lệch một đầu để con găng quay tít bay đi xa. Không như những đứa khác. Quật găng cứ nhằm giữa thân mà đập. Vì con găng tôi đập như thế nên thường bay rất xa và khi bắt bắt trúng giữa cây găng còn được chứ chỉ cần chệch là coi chừng con găng tuột khỏi tay đập ngay vào mặt. Còn đánh đáo thì thôi rồi. Tôi cầm hòn cái tỉa phát nào trúng phát đấy. Ngày đó còn loại tiền 5 xu có đục thủng lỗ ở giữa để xâu cho khỏi rơi. Hầu như lần nào tôi chơi cũng thắng. Tiền trong túi xủng xoảng. Ngày nào tấy lên rủ nhau chơi trò đánh trận giả. Học theo các chú bộ đội mà.

More...

LẦN ĐẦU TIÊN ... SAY RƯỢU

By

LẦN ĐẦU TIÊN ... SAY RƯỢU

(Bắt chước Ngày đầu tiên đi học tý. He he).

Vào những năm 1960 nghe theo tiếng gọi của Đảng về việc thực hiện 3 ngọn cờ hồng: Hợp tác xã mua bán; hợp tác xã tín dụng;  hợp tác xã nông nghiệp. Tất nhiên trong những năm đó để xây dựng xã hội mới mô hình mới Nhà nước chủ trương định cư đối với các vạn chài lớp người mà "cắm đâu là quê thích đâu là ở" để dễ dàng cho công việc quản lý xã hội nhà tôi bán thuyền chuyển lên bờ.

Ngày đó trong con mắt của người trên bờ dân vạn chài như một chỗ "thịt thừa" trong cơ thể vậy. Có muốn không lên bờ định cư cũng khó. Dọc các con sông đâu đâu cũng có người đến tiền hô hậu ủng để "lôi" dân chài lưới sống nhờ con cá dưới sông lên bờ bằng được. Có nhiều nhà trong vạn chài cố tình đẩy thuyền đi nhưng đến đâu cũng thế thậm chí có chỗ dân quân còn vác súng đến tận nơi "áp giải". Chỉ sau một vài tháng các con sông gần như "sạch bóng" dân chài. Tiếng lanh canh gõ mạn của những chiếc thuyền câu tiếng vỗ ì oạp của con sóng dội bờ mỗi khi con thuyền quẫy chèo đi qua táp vào cũng hết. Những người dân chài bỏ sông lên bờ được gọi chung một tên: Dân ngụ cư.

More...

BỨC KÝ HỌA CHÂN DUNG CỦA HỌA SĨ ĐỐP

By

BỨC KÝ HỌA CHÂN DUNG CỦA HỌA SĨ ĐỐP


Không gặp thì thôi gặp nhau là thể nào cũng có chuyện mè nheo con cà con kê tám chuyện chọc ngoáy nhau mua cười. Ấy thế không gặp nhau một ngày đã lại nhớ. Cả ngày không thấy mụ Đốp đâu lão Lý Mông đánh tiếng.

- Mụ Đốp có việc gì mà mất mặt thế không biết?

Ây dà. Không biết lão Lý Mông phải lòng mặt phải lòng mũi phải lòng miệng phải lòng mắt hay phải lòng cái khỉ gió gì mụ Đốp mà ra nông nỗi thế này.

- Lão nhớ thì sang hẳn đấy mà gọi mà hỏi. Cứ lủng bà lủng bủng. Sốt ruột. Nhắm nhẳn như chó cắn ma.

Miệng nói là thế song vừa dứt lời Lý Toét đã vội xỏ dép qua bên nhà mụ Đốp. Đến ngõ nhà vắng tanh vắng ngắt lạnh lẽo cô hồn hơn cả chùa bà Đanh Bãi Đính. Đến con vàng của nhà mụ cũng đi đâu chứ không còn giữ thói nằm đầu ngõ thấy khách hậm hực hậm hực dúi mõm vào giữa hai bàn chân trước sủa nhấm nhách.

More...

XIN ĐỪNG LÀM NGƯỜI TỐT

By

XIN ĐỪNG LÀM NGƯỜI TỐT

Mấy hôm nay không đêm nào Lý Toét ngủ yên giấc. Cứ chợp mắt là y như rằng Lý Toét lại nghĩ đến chuyện thằng Cò bị "oánh" cho te tua lên bờ xuống ruộng đến việc làm cái  cần câu để có bát cơm bưng lên miệng cũng bị giằng xuống. Đời chả có cái khốn nạn nào bằng việc triệt hạ nhau từ bát cơm manh áo. Làm cái thằng đàn ông không nên không phải cứ choảng thẳng vào mặt nhau chứ ném đá giấu tay tiểu nhân như thế nhục lắm. Nhất là đằng này làm sếp hẳn hoi mở miệng ra là nhân đức. Thế mà lại đi làm cái việc của kẻ tiểu nhân. Miệng nam mô bụng bồ dao găm. Thế mới hay. Sự khốn nạn nó khốn nạn ngay cả trong ngôn ngữ. Sự dối lừa cũng ở ngay trong ngôn ngữ.

More...

ĐỒ ... SẾP

By

ĐỒ ... SẾP

Nghe con mực nằm ngoài cửa hực một tiếng. Chắc lại lão Lý Mông. Nhục thế. Đến chó cũng chả thèm lên tiếng sủa lấy một câu mà chỉ hực lên rồi thôi. Lão Lý Mông phằm phằm bước vào.

- Này Lý Toét?

- Vớ vẩn. Nhìn thấy lù lù như đống rạ thối còn gọi. Có việc gì? Ờ. Mà lão cũng có việc chó gì đâu nhỉ? Rách việc.

- Tôi hỏi lão cái này. Mà lão phải nói thật đấy nhá. Chả gì lão cũng là dân chữ nghĩa.

- Thối chuyện quá. Có gì thì nói đi. Rào đón mãi. Ấp a ấp úng như mấy thằng  quen ăn chặn. Lúng ba lúng búng như ngậm hạt thị. Ngứa cả ...

More...

CỔNG...CHUI CỦA ĐỐP

By

CỔNG ...CHUI CỦA ĐỐP

Lão Lý Toét và Lý Mông tranh thủ lúc mụ Đốp vắng nhà ngồi bên bàn trà thi nhau nói khoác. Chả biết hai lão thu thập được tin tức ở những đẩu những đâu mà nghe ra toàn chuyện kinh thiên động địa cả. Không có cái gì là không biết. Thậm chí còn biết rất rõ nữa là khác. Người nghe nghĩ: Chắc hai lão này phải là người trong cuộc hoặc bét ra cũng là kẻ von ven bên sườn.

Đúng lúc đang cao trào mụ Đốp bậm bịch đi vào. Ngày thường chả biết thế nào mụ học lối chân bước bắt chéo kiểu bị khoèo như vắt sổ của mấy cô người mẫu thời trang hay mấy em thi hoa hậu. Khổ quá. Bước thẳng còn chả ăn ai. Đằng này bước đi mà cứ như người bị tật nguyền. Chân vắt bên này rồi lại vắt bên kia. Rõ khổ. Mỗi bước như thế mông má lẳng qua lẳng lại cứ như đánh bóng chuyền không bằng.

More...

ĂN ĐẤT

By

            ĂN ĐẤT

 

- Lý Toét. Lý Toét?

- Có thân tôi đây. Bố gọi con gì mà ầm ĩ thế. Có chỗ nào mổ trâu thịt bò à?

- Quân tham ăn tục uống. Rồi có ngày chết nghẹn. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn.

- Này. Lão vừa nói cái gì đấy. Không ăn để chết rồi cho lão nhe răng ra cười như chó thui à? Thằng to ăn to. Thằng nhỏ ăn nhỏ. Cắt cỏ không ăn được gì cũng phải làm cái đòng đòng nhá. Sống ở đời có thằng chó nào khi chết muốn làm ma đói không hả?

- Thằng nào con nào ăn. Mặc xác nó. Ăn để chết trương lên thì ăn. Ăn lắm vào rồi khi chết chỉ làm tội thằng sống phải khiêng nhá.

More...