NGƯỜI CON ĐẤT QUẢNG

NGƯỜI CON ĐẤT QUẢNG

          Lần theo câu hát được học từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường tôi tìm về xứ Quảng Nam. Câu ca như bắt hồn tôi về một vùng quê mà tôi chưa hề được một lần uống chén nước ăn lưng cơm hay ngả lưng trong một chiều hè hóng cơn gió biển. Có nghĩa là trong tôi chưa hề có một chút gì gọi là vương vấn ngoài câu ca như mời như gọi như thách thức chí làm trai.
          Đất Quảng Nam chưa mưa đã ngấm
          Rượu hồng đào chưa nhấm đã say.
        Sau này khi học vào học đại học tôi mới biết mảnh đất xứ Quảng Nam không chỉ có mưa có rượu hút hồn tôi một thuở mà xứ Quảng Nam còn có cả chiều dài của vùng đất địa linh nhân kiệt đất văn hoá đất khoa bảng nơi đã sản sinh ra biết bao nhiêu tài danh anh hùng hào kiệt với những người con như Phạm Phú Thứ Trần Quý Cáp Huỳnh Thúc Kháng Phan Chu Trinh Hoàng Diệu Nguyễn Duy Hiệu Trần Cao Vân… Mảnh đất anh dũng kiên cường đi đầu đánh Mỹ năm nào. 
          Khổ. Mê là thế đắm đuối là thế khao khát là thế ấy thế mà sau bao lần rùi rắng xếp ếp mãi mà tôi mới được đi vào Quảng Nam. Chuyến đi lần này là khi ngoài khơi phía biển miền Trung hết cơn bão này đến trận bão khác cứ thi nhau kéo vào như thử lòng người nơi đây.
          Vẫn cái dáng điềm đạm nhưng mạnh mẽ sôi nổi nhưng lắng sâu dân dã nhưng nghiêm túc Thượng tá Trưởng phòng PC17 Công an Quảng Nam Nguyễn Thái Bình đón tôi như người bạn thân quen người nặng lòng xứ Quảng. Người mà sau này tôi cứ nghĩ đó là cái duyên trời cho là sự trả "nợ" bao ngày chờ đợi mà cuộc đời đã cho tôi.
          Trước khi vào Quảng Nam anh bạn Trần Cao Kiều Phó ban văn nghệ làm ở Nhà xuất bản Công an nhân dân đã cho tôi biết chuyện của Nguyễn Thái Bình.
          Chuyện rằng Út Bình năm ấy mới mười tuổi năm tháng đã nằng nặc đòi các cô các chú các anh các chị trong đội du kích thôn Phú Lạc xã Duy Hoà huyện Duy Xuyên Quảng Nam đòi cho bằng được đi đánh thằng Mỹ. Nhìn cái dáng còm cõi đen nhẻm chỉ có đôi mắt là sáng long lanh cả nhà Út Bình đã có tám người anh chị tham gia vào bộ đội và du kích. Người anh cả của đội du kích đội trưởng Nguyễn Quang Thời vỗ vai Út Bình hẹn chờ cho đủ lớn rồi vào.
         Đêm ấy về nhà Út Bình không sao ngủ được. Có một lần Út Bình nghe các anh trong đội du kích kể mấy tỉnh bạn cũng có người nhỏ như Út Bình mà đánh giặc rất giỏi được ra thăm Hà Nội thăm Bác Hồ. Không. Út Bình không chịu. Út không chờ được đến khi lớn lên như anh Thời đội trưởng nói. Đến ngày đó biết đâu các anh diệt hết bọn Mỹ rồi thì còn đâu cho Út Bình đánh. Út Bình vùng dậy chạy sang chỗ anh Thời.
          Vừa ngó thấy mặt Út Bình anh Thời đã nạt.
         - Mi đi đâu mà sang đây?
        - Tui đi…sang xin anh cho làm du kích.
        - Tao đã nói với mi hồi chiều rồi. Mi chưa làm du kích được. Về đi lớn rồi tao cho mi vào.
         - Không. Đến lúc tôi lớn các anh giết hết Mỹ rồi thì tôi vào làm chi.
         Anh Thời biết nạt không được anh đi lại chỗ Út Bình. Đặt tay lên vai anh nhỏ nhẹ.
         - Không phải anh không muốn cho em vào du kích. Nhà em các anh chị lớn đã đi làm cách mạng cả rồi. Ba em cũng đã hy sinh. Vào du kích vất vả lắm. Mới lại em nhỏ như ri thì nhỡ có bắn được thằng Mỹ nó ngã xuống đè lên em cũng bẹp ruột chứ em tưởng anh nói chơi sao.
          Nghe anh Thời nói Út Bình biết các anh chị trong du kích thương Út nhiều lắm. Các anh nói thế là cũng vì thương Út còn nhỏ quá thôi. Út Bình nghĩ các anh trong đội du kích thương Út nhiều nhưng không hiểu lòng Út. Út phải vào du kích để trả thù cho ba má cho các anh các chị. Út rất muốn ở lại nhưng sợ anh Thời giận vì không nghe lời nên lũn cũn bước đi. Đi đến nửa đường Út Bình quay trở lại.
         Út không vào chỗ các anh nữa. Út lặng lẽ tìm một chỗ rồi nấp chờ các anh đi đâu làm gì thì làm theo. Đến tối chờ các anh đi ngủ Út lẻn vào nằm cạnh chân anh Thời. Nửa đêm anh Thời thấy phía chân mình có cái gì vương vướng. Soi đèn. Nằm còng queo dưới chân là Út Bình. Anh Thời nhẹ nhàng lấy chiếc chăn mỏng nằm dịch người xuống để hai anh em cùng đắp chung. Anh ôm Út Bình vào lòng. Út Bình nằm gọn trong lòng đầu cứ rúc rúc vào ngực anh như đứa trẻ tìm vú bú. Sau đêm đó Út Bình được nhận vào làm liên lạc cho đội du kích.
          Được vào đội du kích đúng mong muốn nhưng vẫn không trúng ý của Út Bình. Út Bình muốn được trực tiếp giết thằng Mỹ cơ. Út muốn giết được nhiều thằng Mỹ để trả thù cho ba má. Sau những lúc chạy đưa tin làm liên lạc cho đội du kích mỗi khi các anh các chị làm cái gì là Út Bình lại sà vào làm để học theo.
         Một lần đi chạy công văn cho đội du kích Út Bình phát hiện thấy quả đạn 105 mm của bọn pháo binh bắn vào xã để dọn đường trước khi đổ quân xuống càn lần trước bị lép lún sâu trong đất. Mừng húm Út Bình lặng lẽ đào lên mang về nhà giấu. Út muốn nhờ các anh trong đội giúp tự chế ra quả mìn như các anh chị để có dịp là Út chọi cho bọn Mỹ một trận.
          Sau khi được các anh Nguyễn Quang Thời Lê Văn Bốn Nguyễn Văn Đây hướng dẫn cho cách tháo quả đạn để lấy thuốc nấu cách thuỷ để cho thuốc đạn chảy ra đổ thành khối rồi chế tạo thành quả mìn. Cầm quả mìn tự tạo trên tay Út chỉ mong bọn giặc lại đổ quân xuống càn để Út còn dịp mang đi đánh.
          Rồi ngày đó cũng đã tới. Nghe tin báo sắp tới Mỹ sẽ nống quân ra càn về phía An Hoà. Lần này chúng sẽ điều cả các loại xe thiết xa đi cùng. Ôm quả mìn trong tay Út Bình gặp anh Thời đề nghị.
          - Lần này đi đánh bọn Mỹ càn trên đường Đà Nẵng - An Hoà anh cho em đi đánh nghen.
         - Ừ. Cho mi đi để mi biết thế nào là đánh Mỹ.
Nhìn nét mặt háo hức của Út Bình trước trận đánh anh đùa.
          - Nhưng mà khi gặp thằng Mỹ rồi mi không được đái ra quần đó nghe. Mi mà đái ra quần mùi khai làm lộ bí mật đó. Chúng mà chạy là mi hết đánh đó.
         Nói chơi vậy thôi chứ anh Thời lại bắt Út phải ngồi lại để anh hướng dẫn cách g&agrav