BAO GIỞ BAO GIỜ

  BAO GIỞ BAO GIỜ 


         
           Lần này chả biết cái lão Lý Mông động hớn lên thế nào lại rủ Lý Toét tôi đi về thăm quê lão. Việc chi tiêu của lão lâu nay như cứt sắt thế mà lần này hào phóng rủ Lý Toét đi lại còn xin chịu chi 100%. Tốt. Được đi chơi được ăn được uống toàn hàng miễn phí tội gì. Ok con gà đen. Nhiều người còn được mời ăn chơi thế nào chả ngại còn được biếu cả chân dài chân ngắn. Lý Toét là cái đinh gỉ gì mà sợ.
          Quê lão Lý Mông quả là vất vả. Núi đá núi đá lại núi đá. Những dãy núi đá cứ coi con người như không mọc liền tù tì xám ngoét đen sì sì. Những hòn đá xám trông xa chả khác gì bãi cứt trâu chồng đống cơm khê. Cũng may trông nó giống cứt trâu chứ nếu đúng là cứt trâu thì người dân quê lão Lý Mông cũng bị hót mất. Cả núi cứt trâu thế cũng là của quý tài sản cả đống tiền chứ chơi đâu.
          Lại cũng may vì nó toàn đá là đá nên nhiều người không thích đi "bằng mông bốn bánh" lên nên người dân quê lão Lý Mông còn giữ được cái văn hoá mặc váy thêu hoa. Lão Lý Mông ví von là chưa bị văn hoá "quần xâm lược". Đúng là cái lão lạc quan tếu.
          Đang lạc quan bỗng rưng lão Lý Mông hỏi.
         - Này. Lão nghe nói chúng ta đang phấn đấu miền núi đuổi kịp miền xuôi. Có đúng thế không nhỉ? 
         - Chán lão mớ đời. Nghị quyết đã có các nhà tuyên huấn cũng đã nói người dân cũng đã nghe. Lão điếc hay sao mà không nghe thấy.
        - Ờ. Thì lão hỏi lại cho chắc. Lão cũng nghe thủng màng nhĩ ra rồi chứ. Lão hỏi để tăng độ sung sướng thôi. Rưng mà bao giờ đuổi kịp ấy nhỉ.
        - Ơ. Cái lão này. Đuổi kịp hay không phải do người dân quê lão chứ đâu phải Lý Toét ta.
        Nhìn cái mặt lão dài như ống nứa. À không. Giống mặt ngựa đực hơn. Cái giống mà cái gì cũng dài. Ngẫm nghĩ một tý lão lại hỏi.
        - Để đuổi kịp thì bắt đầu phải từ cái gì ấy nhỉ?
       Điên quá thôi. Mấy cô người Mông mặc váy hoa đang đi nhúng nhính đằng trước trông như hoa đào ngày xuân thế kia không ngắm cho lồi mắt lại cứ hỏi đuổi mới chả xua.
         - Thì bắt đầu từ giấy chứ từ đâu.
        Áng chừng biết Lý Toét đang mải ngắm mấy cô người Mông xinh đẹp nên lão không hỏi ngay. Lão sợ Lý Toét cáu. Tam nhân bất đồng hành gì cho cam. Có hai mống đi chơi lại do lão đầu tư chuyến đi hỏi lắm có khi mất vui. Mấy cô váy hoa đi khuất hẻm núi thì mấy chàng trai Mông tay cắp nách con gà vai vác chiếc đài cát sét đang phát mấy điệu sáo Mèo của nghệ sĩ Đinh Thìn. Mặt người nào người nấy hồng hào rượu men lá.
          Lý Toét say sưa ngắm say sưa nhìn nam thanh nữ tú dân tộc Mông qua; được đắm mình vào phong cảnh núi non trùng điệp rất thơ mộng và rất đáng được đưa vào thơ; được say trong phơ phất của làn sương mỏng bay lảng bảng cùng làn khói bếp nhẹ đưa la đà trên vài ba túp nhà lá tường trình đất. Đúng là đất nước mình đẹp như thơ đẹp như mơ sơn thuỷ hữu tình.
        - Bao giờ quê lão đuổi kịp miền xuôi hả Lý Toét? Lão Lý Mông lại nhấm nhẳn hỏi.
         - Bao giờ…
         Uỵch.
         Ối giời ơi. Vỡ mông lão rồi.
        Mải ngắm phong cảnh hữu tình Lý Toét dẫm phải bãi cứt trâu trên đường bị ngã. Trời đất thiên địa thổ thần ơi! Đường ở đây nhấp nhô hơn dãy núi đá. Ổ trâu ổ gà ổ voi và ổ khủng long bạo chúa nằm nối nhau trùng điệp dài dằng dặc như...thằng Tây.
         Lý Mông chạy đến. Mấy cô gái Mông váy hoa rực rỡ chạy đến. Mấy anh "gà cắp nách" chạy đến. Có một cô dân tộc nhìn thấy Lý Toét bị ngã cố chạy đến đỡ. Cô chạy hăng quá không kịp phanh xô cả người lên Lý Toét. Cái váy hoa trùm kín Lý Toét. Câu nói nửa chừng trả lời Lý Mông vẫn bị dây thanh quản đẩy tiếp ra ngoài.
          - …chỗ này không còn vết…lõm nữa thì đuổi kịp.
         Nói xong Lý Toét thấy trời đất tối ỏm òm om. Toàn cỏ lông chông là cỏ lông chông.
         - Lý Mông ơi. Lý Toét nghĩ ra rồi. Quê lão sẽ đuổi kịp miền xuôi từ chỗ này. Từ hố đen của các cuộc va chạm giữa hai cục thiên thạch của nhân loại.
          Hự. 
         Ối giời ơi. Có nhấc cái mông lên để cho người ta thở không hả giời.
 

Phạm Thanh Khương

gửi anh Minh Thu

Kính anh Minh Thu!
Đúng như anh nói đấy ạ. Ngày bé em cũng được nghe bài hát đồng dao này. Lớn lên khi viết văn em lại nghĩ thêm tại sao có bà Lý Toét lại không có ông Lý Toét. Và những chuyến đi công tác em thường nghe nói cái lý của người Mông. Thế là em có người bạn Lý Mông. Cái lý của Lý Toét cười toe toét cùng bạn Lý Mông kể chuyện làng xã thôn bản cùng mọi người cười vui và có cái nhìn khác về những điều mà mọi người chỉ nghe nói mà chưa nhìn thấy thực.
Em cám ơn anh về ca khúc anh dã viết và cô em rất vui anh ạ. Em biết ơn anh nhiều lắm.
Em kính chúc anh cùng đại gia đình mạnh khoẻ hạnh phúc!
Em vào Nam anh cho em báo cơm ăn nhé 1 suất của em thôi.

Phạm Thanh Khương

gửi Huỳnh Thúy Ngân

Huỳnh Thuý Ngân em!
Văn phòng làm xong rồi sắp tới xong mấy số tết là anh vào thôi. Tầng trệt anh cũng đang tìm cơ quan bạn cho thuê đó. Vào là anh phôn cho em anh Tâm và bạn bè ngay. Anh muốn vào lắm rồi nhưng kẹt công việc nên chưa vào được.
Nhất trí anh sẽ viết cho em đọc cười thoải mái thì thôi. Chuyện như thế này anh còn nhiều lắm cỡ cả tập sách vài ba trăm trang luôn.
Lý Toét có nói với anh cho gửi lời thăm em và gia đình. Chúc cả nhà khoẻ vui hạnh phúc

minhthusg

gử phạm thanh khương

Không biết LÝ TOÉT xuất ngôn từ đâu ?ngày còn nhỏ cái câu ca :
"này bà lý toét ơi
con tôi lấy con bà
hai đứa nó đà yêu nhau
quyết tâm xây dựng gia đình..."thật ấn tượng với tuổi thơ.giờ nghe lại dù "tếu"nhưng dễ thương dễ gần.

H.Ngân

*gửi anh Khương :
- Hahaha dzui thiệt đó anh. Đọc văn dí dỏm của anh cười quá xá vậy nên anh nhớ viết nhiều nhiều nhe.
- Cũng lâu lâu rồi mới ghé nhà anh đông vui quá. Mừng .
- Hôm nay đi ngang cái trụ sở chi nhánh của anh thấy đã trưng bảng Báo Biên Phòng rồi đó. Chắc là xong rồi.
- Khi nào vào SG thì giới thiệu Lý Toét cho em làm quen nhé.
Chúc anh khỏe vui.

phạm thanh khương

Hồng Trường em!

Hồng Trường ơi!
Anh đâu có gian. Nó đúng như thế đấy. Thời bác Đát sướng hơn chứ. Anh phịa ra để nói cái khác thôi. Hôm nay anh xuống Hải Dương thăm mẹ. Chiều anh mới về.
Trong tuần lúc nào anh em gặp nhau nhé.
Chúc cả nhà khoẻ!

truongmo

Anh Khương
**
Em vào đọc từ hôm qua nhưng muộn quá rồi nên hôm nay mới viết được. Đọc bài này đúng là vui thật cười xả láng nhưng mà sâu đấy. Mà anh có một chi tiết rất "gian " nhé tối ỏm òm om mà lại thấy rõ cỏ lông chông đúng là "nơi hầm tối là nơi sáng nhất". Cô gái người Mông này vẫn giữ nếp sinh hoạt ăn mặc như thời bác Đát gặp ngày xưa. Nếu không nghẹt thở đảm bảo phải cố nằm thêm chút nữa anh nhỉ.

Phạm Thanh Khương

gửi anh Hoàng Nguyên

Kính anh Hoàng Nguyên!
Thì anh em mình vẫn là dân thiểu số mà. Không ngoan không lại thật thà anh nhỉ. Anh em mình dân lao động không nói dối được.
Anh về qua Hà Nội vào em sẽ gửi biếu anh toàn sách về văn hóa dân tộc thôi. Hay lắm anh ơi. Bạn bè viết rồi tặng em để giới thiệu mà anh. Có nhiều cuốn không mấy người còn anh ạ. Em sướng nhất là toàn được bạn bè tặng sách.
Kính chúc anh khoẻ!

hoangnguyen6889

Thú thật với anh PTK mình cũng là người thiểu số nên dễ tin người lắm.
Nói vui vậy mà cũng đúng anh ạ. HN là dân thiểu số ở bên đây. Sự thực mình thích chân thật đàng hoàng và rất ghét dối trá ( nói xạo cho vui thì được còn xạo để giả dối mình không thích: Giả vờ quảng cáo tý anh nhé).
Mình cũng hiểu dân tộc thiểu số họ rất tin yêu người vì họ thật thà cuộc sống của họ thanh bình mà. Dâm Mỹ gốc ở Cali này cũng thế họ thât thà lắm trẻ con bên đây đa số là hiền lành.
Bản tính của mình là thích chân thật. Cảm ơn anh có nhã ý cho mấy cuốn sách nhé.
Chúc anh và gia đình có nhiều niềm vui.

Phạm Thanh Khương

gửi anh Hoàng Nguyên

Kính anh Hoàng Nguyên!
Làm báo của lính biên giới nên tôi đi cũng được nhiều nơi nhất là vùng sâu vùng xa anh ạ. Bà con ta người dân tộc chân chất thật thà và thủy chung lắm. Thương người vô cùng. Vì thế mà niềm tin với họ là rất thiêng liêng. Hứa mà không làm là hỏng vĩnh viễn ạnh ạ. Họ sẽ không bao giờ tin nữa.
Nếu gặp anh sẽ gửi anh những cuốn sách viết về văn hoá phong tục của đồng bào thì anh sẽ mê ngay. Thích lắm anh ạ.
Kính chúc anh và gia đình luôn mạnh khoẻ!

hoangnguyen6889

Kính chào anh PTK
Câu chuyện dí dỏm lắm Người thiểu số hiền và con gái thiểu số rất dể thương và thích mấy anh dân tộc Kinh lắm.
HN nghe nói nếu lên trên vùng đó mà cứ đuà như HN không lấy người ta mà cứ nói "anh thương anh nhớ anh sẽ sẽ lấy em" là hết đường về phải không anh ?

Chúc anh vui nhé.