Ca khúc MỘT THOÁNG CAO BẰNG

MỘT THOÁNG CAO BẰNG 

 

Nhạc:         TRUNG KIM
Thơ:   PHẠM THANH KHƯƠNG



Cao Bằng đây
Nghiêng trời anh uống
Rót nữa đi em
Cho anh say rừng say và em say 

Bước chân thoảng bay
Giơ tay hái chùm hoa mặt trời vừa nhú
Ủ trong ngực
Cho điệu sly điệu lượn nồng say 

Gỡ tóc mây ngất ngây
Nhặt lời yêu em giấu trong môi lá
Tiếng khèn em bỏ bùa yêu
Trong đường chỉ hoa văn cạp váy thêu rực rỡ 

Rót nữa đi em
Anh uống với đất trời và anh uống trọn đêm
Anh sẽ uống như chưa bao giờ được uống
Cùng em đốt cháy đêm này 

Anh bên em trong bồng bềnh mây
Ủ lời yêu vào đá
Ủ lời yêu vào cỏ cây
Chén rượu mời
Men lá mắt em
Say.

NGUYỄN ANH NÔNG

VỚI CAO BẰNG

THƠ- NGUYỄN ANH NÔNG

Chẳng được bên nhau nhiều nữa
Nào xin nâng cốc bạn mình ơi!
Tuý luý cái tình cái nghĩa
Gió mưa đổ hột trong người

Cao Bằng ngày chuyển công tác về xuôi 2/1992

NGUYỄN ANH NÔNG

TIỄN
( TẶNG B.)

em về đi
Vầng trăng xuống núi
Những vì sao như mắt người thức đợi
*
Em về đi chứ!
Còn nấn ná làm gì
Em nâng vạt áo thấm giọt sương hay lau khoé mắt?
*
Em về đi chứ em!
Cứ để mình anh với lá rơi bên thềm
Để mình anh cô đơn cũng được.
*
Anh đã quen cô đơn rồi
Anh đã quen với mưa nguồn gió núi
Anh đã quen hoang lạnh mỗi đêm đêm
*
Em về thật đấy ư em?
Ờ em về nhé đợi anh ra tiễn
Em khoác tạm áo này cho ấm.
*
Mỏi dừ chân chưa tới nhà
Gà eo óc gáy
Nhà ai bếp lửa lanh canh.

Thạch An Cao Bằng 1988

NGUYỄN ANH NÔNG

THƠ TRÊN ĐÁ
(Tặng nhà thơ Y Phương)

I
Có những loài hoa
Mọc mầm từ đá
Có những vần thơ
Ẩn mình trong đá
Có những con người
Từ đá lớn lên.

II
Thơ anh-tạc vào đá- vào lá- vào hoa rừng
Thơ anh- gõ vào cồng vào chiêng
Thơ anh- gõ vào sự bạc nhược dửng dưng
Thơ anh- đốt mình lên như ngọn lửa giữa trời hoang lạnh
Những báo gấm hưu hoa và chồn và cáo(1) nhảy múa quanh anh
Lũ chúng thèm muốn hát ca và ước được làm người(2)

III
- Kó ơi! (3)
Óng ả: TIẾNG HÁT THÁNG GIÊNG(4)
Đăm dăm: LỜI CHÚC(5)
Ôi kiếp đá khó nhọc
Lặng lẽ đi vào đời.

Cao Bằng 12/1991
Thái Bình 12/1992

1 2. Ý thơ Y Phương
3. Anh ơi
4 5. Tên những tập thơ của Y Phương

NGUYỄN ANH NÔNG

NHỚ BẠN CAO BẰNG

(Với bạn vong niên tặng nhà thơ Bế Thành Long)

Tôi hình dung bạn tinh nghịch như chú voi con
Tuổi tác lục tuần rồi ấy nhỉ?
Trong mắt tôi bạn bao giờ cũng trẻ
Những câu thơ nheo mắt yêu đời.

Mái chèo nước đục khua lau lách(*)
Hổn hển làn hương hoa cúc xanh
Em chẳng đợi dại gì ta nhớ nữa
áo trắng ngày xưa lạnh mỏng manh.

Trăng sáng trên đầu đâu ma quái
Bồ Tùng Linh trong bạn tự khi nào(*)
Mấy mươi năm coi cút có sao đâu
Ba ông lão ở hang liệt truyện(*)
Kỳ phùng địch thủ(*) bạc thêm râu
Tiếng ngỗng trời kêu vang trời đất(*)
Tầng tầng tiếng ngỗng kéo nhau đi
Tầng tầng tiếng ngỗng bay trong suốt
Một mình ta ngồi dưới cao sâu.

4-2002

* Tên những truyện ngắn và ý thơ của nhà thơ Bế Thành Long.

NGUYỄN ANH NÔNG

KHÚC TƯỞNG NIỆM BÊN DÒNG SUỐI

I

Bạn nằm lại khoảng rừng sương khói phủ
Nắm xương tàn đồng đội gói mang về
Tôi kịp đến chiều nghĩ trang đón bạn
Nén hương trầm nghi ngút vân vi.

II
Tôi chợt nhớ đêm tuần tra biên giới
Mưa lai rai rét mướt nổi ra gà
Cơn sốt đến bạn không rời cây súng
Lũ giặc còn lẩn khuất ở gần xa
Tiếng nai giác? ánh lân tinh gỗ mục?
Mùi thuốc thơm hay bâng khuâng hương hoa?
Giữa tịch mịch đâu là thù là bạn?
Đêm âm u rừng núi mưa nhợt nhoà.

Cái đêm ấy trăg sao đào ngũ hết
Lửa bập bùng mà buốt nhói tim tôi
Đồng đội thức quây quần trong hang lạnh
Cánh dơi hoang nhập nhoạng rợn ghê người
Bạn thoi thóp đôi mắt đờ đẫn quá
"Viên thuốc nhừơng những đứa ốm sau thôi"

Rồi bạn khoẻ nhưng nhưng da thì mãi mãi
Đôi môi chì thưa tóc với vàng răng
Bạn đi đứng thân hình vẹo cọ
(Như hình nhân di động đuổi xua chim)

Bạn nhì tôi đôi mắt lim dim:
"-Tớ đã xin đơn vị về cưới vợ..."
Tôi nhìn bạn bồn chồn bỡ ngỡ
Tin bạn mình mai mốt sẽ lên ngôi.

III
Bàng hoàng... tiếng thét nổ ven đồi
Mìn giặc gài khuất chìm trong cỏ
Buổi đi phép - bạn về cưới vợ
Thành ngày tang -
trời sậm sịch
- mưa buồn.

IV
Đồng đội tôi đứa mất đứa còn
Có đứa trở thành kỹ sư bác sỹ
Có đứa trở thành lái xe người thợ
Có đứa hiền lành chất phác- Bác nông dân...
Đời bạn tôi dừng lại tuổi thanh xuân
"Nơi Tổ quốc cần bạn tôi có mặt"
Dẫu đồng đội có người quay quắt...
Bạn tôi như mạch suối nhỏ trong lành.

Bạn tôi như mạch suối nhỏ trong lành
Cứ rì rầm ngọt mát long lanh.

V
Có một chiều tôi đứng bên bờ suối
Vục bàn tay... xao xuyến tần ngần
Tôi vuốt mặt mùi hương gì lạ lắm
Kẽ tay còn vương vít cánh hoa xuân
Suối róc rách thì thầm thủ thỉ
Tôi hoà theo một giai điệu trong ngần
Cái giai điệu trẻ trung bốc lửa
Say con tim và giậm giật đôi chân
Ôi đôi mắt khi nhìn vào đôi mắt
Ta gặp ta: lữ khách phong trần?
Ta gặp bạn: cỏ hoa thơm ngát?
Ta găp em: đôi gót nhỏ thiên thần
Suối róc rách thì thầm như thể:
Thuở bọn mình còn phơi phới thanh tân.

Cao Bằng 1984
Thái Bình 24-8-1993

NGUYỄN ANH NÔNG

VỚI THẠCH AN

Sáu năm rồi đấy- Thạch An ơi!
Mây bảng lảng suối đèo Bắc Quảng
Vui sướng buồn đau ngọt bùi cay đắng
Ta chân thành như choóc rượu đầy

Mắt em men gì mà lắm kẻ say
Anh như gã sơn tràng đễnh đoãng
Cứ có rượu có hoa là chếnh choáng
Lạc bước lên non quên nẻo đường về...

Thạch An Cao Bằng 1984-1990

NGUYỄN ANH NÔNG

NGUYỄN ANH NÔNG

GỬI NHÀ VĂN PHẠM THANH KHƯƠNG
N ĐÃ ĐƯA ĐƯỜNG DẪN TỚI MỤC GIỚI THIỆU ÂM NHẠC CỦA BLOG CỦA MÌNH ANH ĐỌC XEM NHÉ
--------
ĐÂY LÀ MỘT BÀI NỮA N VIẾT Ở CAO BẰNG:

NHỮNG THÁNG NĂM Ở RỪNG

Những tháng năm ở rừng
Cùng đồng đội làm thanh gươm sắc
Cùng đồng đội làm lá chắn bên cột mốc.

Những tháng năm ở rừng
Ăn trong nắng ngủ trong sương
Ngày mấy bận ngóng thư
Đêm bầu bạn với trăng trời mây gió.

Những tháng ở rừng
Đồng đội mấy người gục ngã
Hồn thiêng gửi lại lá cây rừng.

Những tháng năm ở rừng
Con kiến lửa đốt lòng nhoi nhói
Tin quê bão bùng lụt lội...

Những tháng năm ở rừng
Người thân xưa hờ hững hoá người dưng
Ngày xuống phố-
thẩn thờ ngơ ngác

Những tháng năm ở rừng
Bập bùng bao kỷ niệm
Ôi ngọn lửa giữa rừng đêm
Âm ỉ cháy trong ta da diết.

Cao Bằng 1988

NGUYỄN ANH NÔNG

GỬI NHÀ VĂN PHẠM THANH KHƯƠNG

MÂY XANH THÁC BẠC ( 1)
THƠ- NGUYỄN ANH NÔNG

Tung toả
Chiều buông
xoã tóc xanh
Cây cỏ man mác.Thác bên ghềnh
Thả hồn theo gió mơ theo gió
Đâu dáng hình quen- em của anh?

Thiên nhiên tinh khiết hoang sơ quá
Mây núi đơn côi vắng bóng người
Giá như thêm có em nên nữa
Vạn vật cùng anh bớt lẻ loi.

Ước gì em ở bên anh nhỉ?
Tay nắm trong tay dạo khắp chiều
Cùng ngắm hoa rừng và có thể
Thầm thì môi nói những lời yêu.

Ước gì được ngắm em cười khóc
Bên đá xanh rêu cát úa vàng?
Ước gì tóc được xoà trong tóc
Anh vén vầng mây - ngó bóng trăng?

Thạch An Cao Bằng 1989
(1) BÀI ĐĂNG TRONG TẬP THƠ" BÀN TAY LÁ CỎ TẬP 1 XB NĂM 1993

NGUYỄN ANH NÔNG

GỬI NHÀ VĂN PHẠM THANH KHƯƠNG

LOANH QUANH MỘT KHÚC SÔNG BẰNG (1)
(Nhớ Y Phương và các bạn vong niên ở Cao Bằng)

Có điều gì đau đáu Bằng Giang ơi!
Dòng sông quặn mình như người trở dạ
Vốc nước gói làm sao gói được?
Vòm tay lã chã ánh sao trời

Có điều gì nhồn nhột gót chân ơi?
Sỏi đá cựa mình tỉnh giấc
Lau sậy phất phơ tóc bạc
Có điều gì bứt dứt chẳng được yên?

Có điều gì mây gió thẫn thờ em?
Nắng đẹp? mưa giông? điềm lành? điềm dữ
Lũ chuồn chuồn vầng trán ưu tư...

Chẳng chờ nổi trời xanh kia thấu đáo
Trời cũng lơ ngơ như cây cỏ thôi mà
Cỏ thực đấy mà như hư ảo
Lịch kịch Bằng Giang đá đẻ hoa.

Trời ơi trời sao trời tít mù xa
Thôi trách trời làm chi trách mình chưa từng trải
Chợt nhớ bỗng nhiên ta trẻ lại
Phăm phăm bước ngựa không loà.

Cao Bằng 1991
Thái Bình 1992
NGUYỄN ANH NÔNG
--------
(1) BÀI ĐĂNG TRONG TẬP THƠ " BÀN TAY LÁ CỎ TẬP 2 NXB VĂN HỌC NĂM 1995

NGUYỄN ANH NÔNG

CHÀO ANH PHẠM THANH KHƯƠNG
ĐẤT CAO BẰNG ANH ĐẾN MỘT HAY MẤY LẦN MÀ LÀM ĐƯỢC BÀI THƠ NÀY? LẠI ĐƯỢC TRUNG KIM NHẠC SĨ PHỔ NHẠC. NÔNG ĐÃ ĐỌC THƠ NGHE LỜI NGHE NHẠC HỨA HẸN MỘT BÀI THƠ CÓ DUYÊN NHẠC THÚ VỊ LẮM.
TÔI SÔNG Ở CAO BẰNG 7 NĂM ( CUỐI NĂM 1984- 1ĐẦU NĂM 1992) VÀ Ở ĐẤY TÔI LÀM ĐƯỢC 3 TẬP THƠ TRONG ĐẤY CÓ 1 TẬP THƠ THIẾU NHI.
XIN GỬI ANH MẤY BÀI TÔI VIẾT Ở CAO BẰNG ANH ĐỌC CHO VUI NHÉ
NGUYỄN ANH NÔNG

NGẪU HỨNG CHIỀU

I

Chiều
Lại chiều
Hoang vắng bóng em
Rừng tím thế
Hoàng hôn tím thế
Ong thành đàn xôn xao
Chim từng đôi thủ thỉ
Khói bếp nhà ai vương vấn bản nghèo
NOỌNG SAO TÀY TOÒNG TENG SOONG THÙNG NẶM (1)
Anh ngước nhìn đăm chiêu...

II

Chiều
Lại chiều
Lóc cóc mõ trâu kêu
Róc rách suối
Ngác ngơ ho sim núi
Rượu: một bầu
Thơ: một túi
Chén vơi đầy
Nâng lên
Đặt xuống
Mình anh ngồi
nhắm rượu với... trăng suông.

II

Lúng liếng sao
và sóng sánh trăng
Lưng chén rượu người say chếnh choáng
Hình như đất với trời vênh bánh tráng?
Chiều
Không em
Khập khiễng - đất Cao Bằng...
-------

1. Cô gái Tày quẩy đôi thùng nước

Thạch An 1989
( BÀI ĐĂNG TRONG TẬP THƠ " BÀN TAY LÁ CỎ XB NĂM 1993)