DÒNG SÔNG LẠC LOÀI

PHẠM THANH KHƯƠNG       

DÒNG SÔNG

LẠC LOÀI  

Tiểu thuyết

*****                                                                    

 NĂM 2007                                                                                                                                                                                   

MỖI CUỘC ĐỜI LÀ MỘT DÒNG SÔNG.                                                     

 CÁC DÒNG SÔNG ĐỀU ĐỔ VỀ BIỂN CẢ.                                                                                                           

 1   

  Chiều muộn.

Một vài cơn gió lạnh hiu hắt thổi. Trên trời con chim nhạn lẻ bày vỗ đôi cánh trễ nải.

Chiếc ô tô hiệu BMW từ từ dừng lại bên này cầu trên đường vào phía nam của làng. Chiếc BMW dừng lại một lát rồi từ từ lùi nép vào bên gốc cây phi lao còn sót lại phía dưới mố cầu nơi rẽ vào con đê. Chỉ cần nhìn đám bụi đất bám bên ngoài người ta sẽ nhận ra ngay chiếc xe vừa phải trải qua một chặng đường dài. Bụi đất bám thành từng mảng bong ra rơi xuống lộ rõ lớp sơn xe đen sẫm bóng anh ánh như màu than cốc. Con đường vào làng vắng hoe vắng hoắt. Mặt đường trải nhựa vài ba chỗ đá nền lồi lên trên dơ dáy. Thi thoảng vọng từ trong làng ra tiếng chú gà trống mới tập gáy tè té te nghe non nớt yếu đuối. 

Cánh cửa xe bật ra. Một người đàn ông tuổi ngoài năm mươi từ trên xe bước xuống. Chiếc giày da đen loang loáng như bôi mỡ bóng soi rõ khuôn mặt người đang đi trên nó. Chậm rãi thư thả người đàn ông đặt từng bàn chân xuống mặt đường. Ra khỏi xe người đàn ông lấy gót chân ẩy mạnh vào cánh cửa. Xong lấy hai tay nâng xốc xốc lại chiếc áo cho ngay ngắn. Đưa tay xuống chiếc khuy phía cuối kéo vạt áo cài cúc. Hình như nghĩ sao đấy người đàn ông lại cởi cúc áo để bộ com lê theo kiểu khoác trần. Chiếc ca ra vát bằng lụa tơ tằm đung đưa trước bụng. Đảo mắt nhìn nhanh xung quanh người đàn ông thong thả bước. Mỗi bước chân người đàn ông như đo đếm độ dài của đất. Thỉnh thoảng người đàn ông lại dừng bước ngẫm ngợi về một điều gì đó.

Bước xuống theo xe là một người đàn ông khác còn trẻ. Đi đến bên người đang thong thả bước phía trước giọng nhỏ nhẹ.

- Anh có cần mũ không ạ.

Bằng một động tác rất diệu nghệ người đàn ông tuổi ngoài năm mươi búng ngón tay.

- Khỏi.

Tiếng nhỏ nhưng giọng nói nằng nặng. Giọng nói của dân sông nước. Chân vẫn chậm chạp đưa từng bước một người đàn ông lẩm nhẩm.

- Hơn bốn mươi năm rồi. 

Hơn bốn mươi năm rồi hôm nay Măng mới trở về nơi khúc sông mà cả gia đình đã sống. Những năm tháng lưu lạc xứ người vì miếng cơm manh áo chẳng mấy khi Măng nhớ về nó. Hoạ hoằn mỗi khi thắng được quả đậm lúc trà dư tửu hậu lúc gánh nặng đường đời trĩu vai lúc quanh mình cô quạnh lẻ loi không bạn hữu hoặc được khi thảnh thơi thư rỗi thanh nhàn lúc ấy bất chợt nỗi nhớ quê mới ập về mơ hồ chập chờn thảng thốt.

Với Măng nơi đây là quê đấy nhưng cũng không phải là quê đấy. Nơi đây Măng không sinh ra và cũng không lớn lên nó chỉ là một nơi mà ngày xưa gia đình hay về đây cắm sào ng