MẬT DANH AZET

1

HANG MA

Hang ma lại có ma xuất hiện.

Lời đồn thổi nhanh như gió nhẹ như gió luồn lách vào từng hang cùng ngõ hẻm nơi gốc cây bụi ruối nơi xó bếp góc nhà. Lời đồn loang đi như lũ. Ầm ầm ào ào. Mấy bản xung quanh hang ma ngơ ngác. Bóng ma lởn vởn trong đầu trong giấc ngủ. Bóng ma ngồi cạnh người cùng ăn chung trong bữa cơm. Bóng ma trùm lên làng lên bản. Nơi đâu người ta cũng có thể nhìn thấy ma. Nhìn mặt ai cũng thấy ma. Hố mắt bánh má ai cũng hốc hác vì lo sợ. Nhìn những chiếc lá phật phờ bay nhiều người hồn vía đã bay lên tới chín tầng trời rơi xuống mười tầng địa ngục. Mặt xanh nanh vàng vì bóng ma ở hang ma cứ lởn vởn đè trong tâm trí.

Lão Tảng đứng dạng te he trên bến ngay trên bờ ngầm Ní Nà ngoác cái miệng cá ngão ra nói oang oang.

- Con ma trên hang ma lần này kinh tởm lắm. Trông nó to như trái núi Bái. Miệng nó ngoác ra thè cái lưỡi đỏ đòng đọc nhểu toàn máu là máu. Tối tối ma trong hang kéo đàn kéo lũ ra ngoài bay kín trời.

Nghe lão Tảng nói nhìn cái miệng lão trễ ra sức nặng về thông tin hang ma có ma càng làm cho người dân thêm tin vào câu chuyện và thêm sợ về các điều đang diễn ra. Đánh mắt nhìn mọi người. Như để khẳng định và tăng sức nặng cho những lời nói của lão vừa đưa ra. Lão Tảng nhìn sang mụ Đoác.

- Mọi người cứ hỏi mụ Đoác mà xem. Tối qua mụ Đoác còn bị ma nó vần cho mệt bở hơi tai ra đấy.

Người các bản bên chân núi chả ai lạ gì lão Tảng.

Lão Tảng có tấm thân to như hộ pháp. Người lão to đến mức mấy bà bảo lão to hổ ăn  cả tuần không hết thịt. Lão hay nói. Cái gì vướng vào mắt  là thế nào lão cũng phải nói ra bằng được. Mọi cái vào mắt lão là thể nào cũng ra đằng mồm. Cái gì qua tai lão cũng biết chui ra đằng miệng. Lão mà chưa nói ra được cái miệng lão ngứa ngáy khó chịu lắm. Cái ngứa miệng này của lão không giống lối ăn phải khoai phải ráy. Cái ngứa miệng của lão như có cái gì vương vướng trong mồm như cái kiểu người ta ăn dính răng. Cái dính răng này nó không thể lấy que tăm mà xỉa rồi lấy ra được. Nó bám vào như dán keo da trâu đào khoét bới chọc cũng không lấy ra được. Nó nằm trong miệng ngứa ngáy rồi làm tổ cho vi trùng. Cái đau cái ngứa quá bằng làm đau răng nhức mắt. Không những thế mỗi khi mở miệng mùi hôi thối thoát ra. Người nào ngồi đứng đối diện để nghe thì chả khác nào phải đứng cạnh hố phân mà người ta hay ủ để đem ra ruộng vãi.

Bên cạnh cái tật ngứa mồm lão Tảng còn phải cái thích thuốc phiện. Mỗi khi lão vác súng xách nỏ đi săn thì khi về thế nào cũng có con chồn con cáo trên tay con chim đeo bên sườn. Cũng vì mắt lão tinh nên nhìn thấy con thú nhanh và cái gì lọt vào mắt cũng nhanh. Với lão Tảng việc săn bắt con chồn con cáo bắn con chim trên rừng chẳng khác gì người ta thò tay vào lấy đồng xu trong túi áo. Lão nổi tiếng là tay săn bắt có nghề nhất trong khu Yên Hưng. Ngày trước cụ Chu người mà lão cả đời cúc cung tận tụy phục vụ. Cậu Lềnh người mà lão được cụ Chu giao cho trách nhiệm bảo vệ. Mỗi khi cụ chủ hay cậu động hớn lên thích ăn thịt con gì chẳng cần đợi lâu lão xách khẩu súng vào rừng. Khi lão về cụ Chu hay cậu Lềnh đã có thịt thú ăn theo ý thích. Từ ngày cụ Chu chết cậu Lềnh bỏ nhà đi đâu biệt tăm lão sống một mình và vẫn đi vào rừng săn bắt thú về bán lấy tiền mua thuốc cho bản thân lão hút. Lão làm được bao nhiêu săn được bao nhiêu tất tần tật số tiền kiếm được đều chui qua nõ điếu vào trong ống họng lão hết. Mụ Đoác thỉnh thoảng lại sang ở với lão. Mỗi lần như thế trông cái mặt lão tớn lên ra vẻ sung sướng lắm.

Ngày còn trẻ lão là kẻ tôi tớ của nhà cụ Chu. Ngày đấy lão chả khác gì con chó trông nhà cho chủ. Cụ Chu đi đâu tha lão đi theo. Trời mưa lão đi trước để tìm đường. Gặp chỗ nước chỗ vũng   lão cõng cụ Chu đi qua chỗ lầy chỗ nhão. Qua suối cụ Chu chưa mở miệng lão đã biết ghé vai đưa cụ Chu qua. Vượt dốc tay lão dắt ngựa cho cụ Chu đi. Gặp ngày chợ phiên vui bạn khi cụ Chu say. Lão bám đuôi ngựa để đi theo phòng khi cụ Chu trên đường về nhà có trúng gió trúng độc đã có lão giúp cho. Sau này khi cách mạng giành được chính quyền nhà cụ Chu bị cách mạng đem chia cho dân nghèo thì lão cũng thôi làm con chó cho nhà cụ Chu.

Lão cả đời làm tôi làm tớ cho nhà cụ Chu mà lão quên cả việc lấy vợ. Ngày lão còn trẻ cũng có đôi ba lần cụ Chu cho lão đi theo. Thấy mắt lão nhìn đàn bà con gái như hổ đói nhìn thấy con lợn béo con quạ nhìn thấy con gà con. Những lúc như thế cụ Chu cũng bảo sẽ kiếm cho lão đứa đàn bà để lão được biết cái sung sướng của thằng đàn ông. Nhưng rồi cụ Chu chưa kịp kiếm cho lão con đàn bà để lão biết được cái sung sướng của đời thì cụ đã chết. Cụ để lại lời hứa sống cùng lão. Tất nhiên cụ Chu đâu có biết. Cái sung sướng của đời người thì bà Năm của cụ đã cho lão biết rồi. Riêng cái việc đó đã trói lão làm tôi tớ làm con chó giữ nhà cho cụ cả đời rồi mà không một lời kêu ca hay đòi hỏi gì.

Miệng cụ Chu nói với lão thế thôi. Chứ thực lòng cụ Chu thấy cái cuống họng của lão Tảng mỗi khi gặp đàn bà con gái là cụ lo lão cướp mất mấy con vợ của cụ. Nhìn thấy đàn bà con gái cuống họng lão Tảng nhô lên thụt xuống còn hơn cả con ngựa đực dậm móng khi thấy con ngựa cái thả ra cái hơi mùa động đực. Cụ Chu  nói thế chẳng qua cụ muốn để lão còn cúc cung cho mình nên phải nói khéo thế. Chuyện cụ nghĩ thế nói thế chả biết lão có hay không. Nhưng thấy cụ nói thế là lão đã thấy khắp người sướng rân rân. Cũng có đôi ba lần lão nói xa nói gần việc cụ tìm cho lão con đàn bà để được biết cái sung sướng của thằng đàn ông. Rồi không thấy cụ nói gì lão chép miệng cho qua. Lão đã có bà Năm cho cái sung sướng làm kiếp đàn ông rồi. Vì thế mà đến bây giờ khi da mặt đã nhăn như cái vỏ cây lão vẫn chưa có vợ. Và hình như lão cũng không còn thích lấy vợ. Nếu lão lấy vợ thì lấy gì để làm đồ dẫn cưới. Cả đời lão đi theo nhà cụ Chu. Lão có được cái gì để ra cho riêng mình. Lão chỉ là con ngựa thôi. Khoẻ thì cho người cưỡi yếu thì người thịt. Cũng có nhiều người đàn bà mê lão nhưng lại không muốn bắt lão về làm chồng. Thấy lão mắc bệnh ngứa mồm lại hau háu khi nhìn thấy con gái nên ngại. Lấy về có khi lão lại đi làm con ngựa cho nhà khác. Nếu không có cái tật ngứa mồm ngứa miệng như thế thì lão là người đàn ông có khối người đàn bà mê. Đã có nhiều lần người già nói về lão như thế này.

- Lão Tảng là con ngựa giống tốt. Cái vó nó lúc nào cũng muốn đi. Cái ngực nó trông như ức con ngựa đực thế kia là khoẻ lắm. Đứa nào lấy nó thì con nhiều như đàn lợn. Nhung nhúc nhung nhúc.

Lão Tảng nói chưa dứt miệng mụ Đoác đứng kế bên cũng trễ cái miệng ra hùa theo.

- Eo ơi. Mấy tối nay tối nào tôi cũng thấy ma nó về cứ vần tôi suốt đêm. Tôi còn nghe rõ tiếng con ma thở hổn hà hổn hển.

Nghe mụ Đoác nói mọi người bưng miệng cười. Người mụ nhão như bún thịt nhẽo như con lợn sề. Mụ tắm cái vú của mụ thỗn thện vắt vẻo lẳng bên nọ ngọ ngoạy bên kia như quả mướp thối. Trông chả khác gì miếng thịt trâu chết. Người thì có ai thiết. Có chăng chỉ ma mới thích mụ nên nó mới vần. Thằng đàn ông nào mà ngủ với mụ thà về nhà chui vào chuồng ôm con lợn sề mà ngủ còn thấy thích hơn. Vần người mụ cho mỏi tay và hỏng con giống đi chắc. Mụ Đoác cũng là kẻ tôi tớ của nhà cụ Chu cùng thời với lão Tảng. Mụ cũng là đồ chơi của cụ Chu một thời. Khi cụ Chu no xôi chán chè thì mụ bị cụ Chu đẩy ra ngoài chuồng lợn chuồng ngựa cùng với lão Tảng.

Có một chuyện mà lão Tảng luôn phải tự nhủ lòng mình sống để dạ chết mang theo nếu còn muốn sống và muốn khi chết còn có đất chôn. Cái chuyện ấy thì chẳng phải lão mà ngay bà Năm của cụ Chu cũng thế. Nhiều khi lão nghĩ. Cứ giả thử trời có mắt đi thì với lão trời cao đất dầy ắt cũng biết đường mà giúp lão. Chuyện của lão và bà Năm vợ cụ Chu trời cũng phải xui hai kẻ khốn khó biết im cái miệng biết giữ cái mồm.

Theo thói quen hôm nào đi các bản quanh vùng cúng cho các nhà dân về là cụ Chu lại ngồi đánh tổ tôm với các cụ tiên chỉ trong làng. Không chơi thì thôi chứ chơi là các cụ chơi thâu đêm tới sáng trôi ngày trôi tháng. Không ít lần các cụ chơi kéo ngày sang đêm tới tám chín ngày đêm liền. Đêm nào như thế là bọn tôi tớ trong nhà phải phục vụ các cụ cho đến bao giờ các cụ rã hội mới thôi. Miệng người ăn lắm cũng quen hút lắm cũng nghiện sai lắm cũng thấy khoái. Chập choạng tối khi màn sương còn mờ mờ con gà mới dẫn con lên chuồng là các cụ đã ngồi.

Cả đời cụ Chu có hai cái thú thích nhất là chơi tổ tôm và bắt gái. Ở cụ có lẽ là chuyện bắt con gái những đứa còn đang hơ hớ về làm vợ là cái máu mà có thay cụ cũng chả đổi được. Nhiều người lão Tảng thấy cụ Chu bắt về mà phát thèm. Mỗi khi cụ bắt được đứa con gái nào về người mà cụ Chu duy nhất cho phép ra vào phục vụ và canh gác là lão Tảng. Chỉ nhìn thấy cái bắp chân cái đùi trắng hơn hớn cái vú chắc như mông con ngựa là người lão nổi da gà ngứa ngáy lắm. Nhất là khi lão lại nghe thấy tiếng rên hư hử thì lão không thể chịu được. Chỗ nào trong người lão cũng nổi phồng lên ngứa ngáy và thèm muốn. Lúc đầu lão không dám xem. Lão sợ lắm. Cụ Chu mà thấy được thì lão chỉ có nước bị chôn sống. Mỗi khi cụ bảo lão: Tối nay mày đứng ngoài gác cửa cho cụ. Cụ Chu chỉ cần nói thế là lão biết phải tăm tắp làm theo.

Đứng canh cho cụ ngoài cửa lão không dám cả ngọ ngoạy không dám vạt cả con muỗi cứ bu vào cổ vào tay mà châm chích. Cụ Chu có tin lão có quý lão và có thương lão cụ mới sai bảo thế. Lão nghĩ sao thì lão làm vậy. Lão nghĩ. Kẻ tôi tớ người ở nhà cụ thiếu gì mà chỉ có lão được cụ sai bảo thế. Cụ đã tin lão thì lão cũng phải hết lòng phục vụ cụ. Cái lý ở đời là người thương ta thì ta thương lại người. Lão cứ nghĩ thiển cận. Khi lão đói có ai cho lão bát cơm có nghĩa là đã cứu sống lão. Lão sống thì cái mạng của lão đã là của người ấy. Mạng sống đã là của người ta thì người ta muốn băm muốn vằm như thế nào là tuỳ thích. Với cụ Chu cũng thế. Lão được cụ Chu nhặt về cho cơm ăn cho hầu hạ thì tất nhiên cái mạng của lão là của cụ rồi. Cúc cung phục vụ cụ là nghĩa vụ của lão. Và bản thân lão cũng thấy sướng sướng lắm khi được cụ Chu tin cậy giao việc.

Thế rồi có một đêm. Chiều ấy cụ bắt nợ một nhà ở dưới bản Lồng Tồng về được đứa con gái. Đêm ấy cụ cũng cho gọi lão lên gác cửa. Cô gái trước lúc bị cụ bắt nợ đã có lời hẹn với một chàng trai và họ đã thề nguyện sống với nhau đến trọn kiếp. Khi cụ vào thì bị cô gái chống cự. Bị cô gái chống trả quyết liệt nên cụ không thể làm được chuyện kia. Cụ cho gọi lão vào giúp. Khi vào lão thấy cô gái còn trẻ quá quần áo bị xé nát rách tơi tả. Cô ngồi nép vào trong xó nhà hai tay giữ chặt lấy ngực. Lão lao đến giúp cụ vật cô gái xuống giường để cho cụ hành sự. Được chứng kiến toàn bộ cuộc truy hoan của cụ. Khi  giúp cụ làm được chuyện kia thì lão thấy toàn thân căng cứng và cơn thèm khát nhục dục của lão lên đến tột độ. Khi cụ làm xong đuổi lão ra rồi khoá nhốt cô gái lại trong phòng. Đợi cụ đi khuất lão quay lại. Lúc ấy cái chỗ con giống người lão cũng còn căng cứng lắm. Lão cũng thèm muốn được như cụ. Nhưng bản tính của kẻ tôi tớ làm lão không dám. Lão chỉ biết ôm cái cột để cho đỡ cơn thèm khát.

Khi lão ôm cột để cho đỡ cơn thèm khát. Lão đâu có biết. Mọi hành động của lão không qua được mắt bà Năm. Khi lão từ trong phòng bước ra để mặc cụ Chu với cô gái cụ mới bắt về cơn thèm khát làm lão không chịu được. Lão cứ ôm lấy cái cột mà nhấn ra nhấn vào nghiến ngấu. Bà Năm biết. Đợi cho cụ đi khuất bà Năm cho gọi lên. Những khát thèm của lão được bà Năm đáp ứng. Và cũng từ đó mỗi khi bà mong muốn hay thèm khát cái mùi đàn ông lão lại được bà cho gọi. Lão trở thành con giống đực của riêng bà. Còn cụ Chu. Vì còn mải đi làm ăn và các bà khác đòi lại ham thú chơi tổ tôm với các cụ tiên chỉ trong làng. Mỗi khi về được đến nhà cụ hầu như không biết được chuyện của lão với bà Năm.

Mặc dù lão là con giống đực của bà Năm nhưng mỗi lần nhớ đến cảnh giúp cụ hôm nào là lão lại thấy người nó rạo rực bứt rứt rất khó chịu. Có nhiều lúc lão đã nghĩ. Cả đời lão giá chỉ được ngủ một đêm với những đứa con gái ấy rồi có ném vào vạc dầu hay vứt cho chó nó gặm lão cũng thấy mãn nguyện.

Nghe lão Tảng và con mụ Đoác nhểu cái mồm ra nói mấy người còn đang thỗn thễn dưới suối vội bước lên bờ quáng quàng quẩy gánh củi đi về. Họ sợ tối không về đến nhà gặp phải con ma trên hang ma thì khốn nạn. Hang ma thì chả ai còn lạ gì. Chuyện hang ma đã được các già kể đời này qua đời khác nhiều như cây trên rừng dài như suối rậm như cỏ.

Lời đồn trên hang ma có ma trở lại cứ thế theo gió bay đi. Câu chuyện về con ma cũng hư hư thực thực. Câu chuyện từ miệng người này nhảy qua miệng người khác. Mỗi lần như thế thì con ma cũng đã khác đi rồi. Chỉ có điều mỗi lần như thế thì chuyện con ma ở hang ma càng nghe càng kinh hãi hơn. Bóng ma trên hang ma thực sự như hòn đá đè lên cả vùng núi Bái. Con ma trên hang ma lúc mang mặt người khi mang mặt rắn mặt chó mặt ngựa. Dẫu mang khuôn mặt gì thì từ miệng con ma cũng ròng ròng máu tanh nồng nhểu xuống cánh rừng núi Bái ngấm vào đất thấm vào nước đem đến cho người dân cái chết bệnh tật.

Chuyện ma trên hang ma trở lại người ta chưa biết đúng sai đến đâu. Nhưng chuyện ma hang ma về bắt người các bản bên chân núi Bái đã xảy ra rồi. Ai cũng đã biết đã thấy. Cái đận đó người chết không kịp chôn chất đống như đống củi góc rừng.

Phạm Thanh Khương

Chị Hồng Vân.
Thế là chị vẫn nhớ cái "bản mặt" em nhé. Hì hì. Nhưng cái mặt nó "xinh cực" chị nhỉ. Thấy chị viết thế sướng quá khen lấy vậy. Hì hì.
Cà phê GẠCH ĐÁ cho chắc chị ạ. SỎI ĐÁ nhẹ lắm. Cứ làm luôn ba bồ cho chắc ăn. he he.
Bao giờ chị ra HN nhớ gọi em nhé.

hongvan

@ Thanh Khương!

Đọc một đoạn thôi! Hình dung ra một gương mặt gọn nhỏ sắc lẻm đôi mắt linh hoạt cái miệng cong vút đôi môi mà nói mà kể mà cười...chạy không kịp.
Định hẹn cafe SỎI ĐÁ đây! ba ly đen đá nhá.