VẾT SON VÀ DẤU ĐỜI...

VẾT SON VÀ DẤU ĐỜI PHẬN NGƯỜI

(Nhân đọc Vết son của Ngọc Yến - NXB Hội Nhà văn 2008).

Trong cuộc sống hiện tại nhất là trong số những người cầm bút hiện nay khi làm thơ mỗi người thường có những quan điểm viết khác nhau. Điều này là tất yếu. Vì chỉ có thế mới tạo ra cho người viết một ngôn ngữ riêng một lối đi riêng và một cách viết riêng và coi đó như một thử nghiệm. Và chỉ có thế bạn đọc mới tìm đến người viết để đọc. Rồi khi viết ra cũng có không ít người "nhờ" các nhà phê bình giới thiệu cho tập sách của mình. Tập sách đó sẽ rất "kêu" tiếng rất vang nhưng thường không lâu. Thời gian đã khẳng định giá trị của nó.

Cũng có người cứ lặng lẽ viết viết bằng những cảm xúc thật sự sự dồn nén thật sự dường như bạn đọc có cảm giác nếu không viết ra người đó sẽ không thể chịu được. Con chữ cứ bật ra từ những cảm xúc như thế. Ấy là cách tự rút ruột mình của người cầm bút khi có trách nhiệm với trang viết của mình. Đó cũng chính là trách nhiệm với bạn đọc và trách nhiệm với chính mình. Có một người như thế mà tôi biết. Cứ lặng lẽ đi lặng lẽ viết lặng lẽ "rút ruột" mình trên trang sách trong từng câu chữ. "Vết son" có lẽ là một trường hợp như thế.

Mở đầu tập thơ Ngọc Yến đã viết như một sự tự bạch với bạn với người với mình và cũng là lời nhắc bản thân mình về một cái nhìn với cuộc sống.

"Ta vội vã hay mùa xuân vội vã

Mà bên hiên đã khoe sắc mai vàng

Nghe trong gió thoảng hương nồng rất lạ

Xốn xang lòng một nỗi nhớ mênh mang"

(Tình xuân)

Mới đầu có thể bạn cho rằng đây là một câu hỏi. Không phải câu hỏi mà là một lời tự bạch. Tự bạch với chính mình. Nếu theo quy luật tự nhiên dẫu có muốn hay không thì cứ "đến hẹn" là mùa xuân lại về như cứ đến tiết xuân là trăm hoa đua nở. Muốn mùa xuân đến nhanh muốn mùa xuân vội vã thì cũng không thể được. Quy luật của tự nhiên đã thế. Và như vậy thì mùa xuân đâu có vội vã mà chỉ có "ta vội vã" để mùa xuân vội vã. Mối liên hệ tương quan giữa con người và mùa xuân giữa cái "tôi" và mùa xuân. Và tất nhiên vì quy luật của tự nhiên nếu ta không "vội vã" để đón đợi mùa xuân thì mùa xuân vẫn cứ đến và đi. Mùa xuân không thể dùng dằng vì ta mà chờ đợi. Trong bài hát dân ca Nghệ Tĩnh có câu: "Anh đến tìm hoa hoa đến thì hoa phải nở/ Anh đến bến đò đò đầy thì đò phải sang sông/ Chứ đến duyên em thì em phải lấy chồng/ Chứ em yêu anh như rứa hỏi có mặn nồng thì tùy anh". Tất nhiên cái vội vã của Ngọc Yến ở đây là cái vội vã để đón mùa xuân sang khi bất chợt nữ sĩ nhận ra "bên hiên đã khoe sắc mai vàng". Một mùa xuân nữa lại đến đã đến và người thơ "xốn xang" một nỗi nhớ mênh mang. Và đã là nỗi nhớ thì đương nhiên đó phải là cái kỷ niệm những ký ức đã qua. Ký ức về mùa xuân hay ký ức của tuổi xuân? Dù đó là ký ức gì thì đó vẫn là nỗi nhớ một nỗi nhớ rất lớn nhớ mênh mang.

Người ta ví đời người như nhịp cầu trăm nhịp. Trên hành trình qua cây cầu trăm nhịp thời gian của đời người có lẽ và thường thế giai đoạn yêu giai đoạn ngày ra mắt bên nhà "người ấy" là sự đan xen của biết bao tâm trạng. Vui nhưng lo. Vui vì có người chung gánh có người sẻ chia nhưng lại lo. Lo vì con đường phía trước sẽ qua sẽ đi. Tâm trạng nửa vui nửa lo ấy của những người con gái lần đầu ra mắt gia đình người yêu được Ngọc Yến đưa bằng hình tượng của nhịp cầu. Nhịp cầu nối bờ vui như cũng đầy nhưng lo âu trăn trở song cũng ẩn chưa bao khát vọng.

Lần đầu về quê anh

qua cầu tre lắt lẻo

em sợ...đứng run

Chiếc cầu như ngọn sóng

Xô từng nhịp võng đưa...

(Lắt lẻo...cầu ơi!)

Cây cầu cụ thể cũng như cuộc sống sẽ rất rành rõ trước mắt của người đi. Một chút một thoáng dừng chân vì ... sợ. Cái sợ ở đây không phải là cái lo sợ khi làm điều gì sai trái mà cái sợ ở đây là cái sợ của sự nghĩ suy cái sợ của trách nhiệm sống. Liệu rồi qua bên kia nhịp cầu lắt lẻo ấy mình sẽ ra sao mình sẽ như thế nào. Phận người mười hai bến nước phận người như hạt mưa sa. Cũng vì thế mà người đọc sẽ bắt gặp một trách nhiệm sống của người viết thật đầy thật lắng và thật sâu. Trách nhiệm sống được Ngọc Yến nói với cuộc đời bằng con chữ của phận người. Cái trách nhiệm sống ấy đã được tác giả lý giải và đưa lên thành triết lý sống ở đời:

Trên đường đời cũng tựa những dòng sông

Khi thuận gió lúc không còn xuôi chảy

Em sang sông dẫu cầu không lắt lẻo

Sao vẫn nghe lòng chờ đợi một bàn tay!

(Lắt lẻo...cầu ơi!)

Trên cái mạch thời gian sống đời người ấy Ngọc Yến không chỉ dừng lại sự nhìn nhận về cuộc sống thường nhật đời người. Ngọc Yến có cái nhìn của sự chiêm nghiệm từng trải. Những chiêm nghiệm ấy những cái đã qua ấy có lẽ Ngọc Yến đã trải qua quá nhiều tủi phận. Con đường Ngọc Yến đi trong thời gian của trăm nhịp cầu người ấy không phải chỉ có trải thảm đỏ mà là những trắc trở những vấp ngã những đớn đau mà có thể bản thân Ngọc Yến đã qua đã thấy và đã cảm được từ cuộc sống thường nhật "nỗi buồn thừa thãi" còn "niềm vui chắt chiu". Nó có thể là sự trải lòng cũng có thể là sự chia sẻ với đời bằng cảm xúc của người cầm bút.

Bao nhiêu buồn vui

Theo thời gian em dần nếm trải

Những nỗi buồn thường thừa thãi

Còn niềm vui thì mãi chắt chiu

(Níu thời gian)

Cái đau ở đây thật đau nhưng cái tình ở đây cũng thật tình cái khao khát ở đây cũng thật đầy cứ ăm ắp ăm ắp một nỗi niềm. Dẫu biết khổ dẫu biết lấm láp dẫu biết buồn nhiều hơn vui dẫu biết bao khó khăn vất vả còn chờ phía trước nhưng đã là con người đã được sống để đi trên trăm nhịp thời gian thì vẫn cứ khao khát sống khao khát níu giữ dù đó là những ký ức buồn.

Viết về nỗi buồn viết về nỗi đau của tình yêu của kiếp con người có lẽ những người cầm bút nữ viết thường có cái đau hơn mọi cái đau cái buồn hơn mọi nỗi buồn cái tủi hơn mọi nỗi tủi. Có lẽ ở người cầm bút nữ họ có cái "nhạy cảm" về nỗi đau nhiều hơn chăng? Hay là từ sự chiêm nghiệm của nỗi đau: "ta đã thấm cả một đời dâu bể/khâu niệm dần trái tim trót đa mang" mà để người thơ phải thốt lên cố "gồng" mình lên mà sống.

Ta chợt cười khi lòng đang chực khóc

Ta cợt đùa trên chính nỗi đau riêng

Thương vụng dại và khóc mình nông nổi

Ta lẻ loi trên những nỗi muộn phiền

(Lặng)

Bản lĩnh đấy nhưng có lẽ càng cố gắng gượng bao nhiêu càng cố tạo cho mình cái vẻ ngoài "cứng rắn" bao nhiêu thì nỗi đau càng đau cái "vỏ" cứng rắn càng dễ vỡ như pha lê càng trong càng giòn. Nỗi đau ấy nỗi buồn ấy chỉ cần chạm tay chạm nhẹ thôi rất nhẹ thôi cũng sẽ vỡ òa trong nước mắt. Khi đọc những câu thơ này tôi cứ tự hỏi: Người đời thường nói nỗi buồn chia đôi nỗi buồn sẻ nửa; niềm vui chia hai niềm vui nhân đôi. Vậy mà sao phận người của dấu người trong trăm nhịp đường đời của Ngọc Yến cứ phải gắng gượng và "gồng" lên như thế? Phải chăng nỗi đau đến độ đau không thể cất thành lời tiếng nấc nghẹn vào trong? Có lẽ là thế bởi Ngọc Yến đã viết như một lời tự bạch trước bạn đọc về những điều như thế.

Một ngày

               anh trở về nhà

vết son trên áo...

               không là của em

Thắt lòng

               đau nhói con tim

hỏi?

      không!

               thôi cứ im lìm...thì hơn

(Vết son)

 Hay:

Hà Nội xa...anh có cùng ai đó

Bước chung đường như đã có với em

Anh còn giữ chút tình yêu nho nhỏ

Hay mình ên em thao thức lúc sang mùa...!           

(Mình ên)

Ở Vết son không chỉ một lần mà rất nhiều lần cảm xúc của Ngọc Yến luôn hướng định đến sự khao khát sống khao khát yêu khao khát cảm nhận sự hiến dâng của mỗi cuộc đời mỗi nhịp đời mỗi con người.

Nếu một ngày

        sẽ không còn em nữa

Thì người ơi

        nước mắt chớ rơi nhiều

Em chỉ muốn

        lòng bình yên như thể

Em đã từng

        ở giữa trái tim yêu!

(Nếu một ngày...)

Đọc Vết son là những tâm khảm của người viết trải ra với bạn đọc một nỗi buồn của tình yêu của nhân tình thế thái. Và ở đó bạn đọc cũng nhận được từ Vết son tấm lòng và cách sống cách cư xử của Ngọc Yến trước những trái ngang của cuộc đời.

Thôi đừng

nhớ

chuyện đã qua

xem như

ta

vẫn...

chưa là

....của nhau!

(Nhẹ nhàng)

Xuyên suốt tập Vết son hầu như ở bài nào bạn đọc cũng bắt gặp một nỗi buồn như một lời trách nhẹ như gió thoảng. Tất nhiên và có lẽ thế người viết đã dường như nhận biết về điều đó sẽ xảy ra sẽ đến nên sự đón nhận cũng thật nhẹ nhàng chỉ như một lời tâm sự thầm thì mà thôi. Và tôi nghĩ đó chính là dấu đời của nghiệp con người sống đi qua trăm nhịp thời gian thì có mấy ai không vương. Chỉ có điều ta nhận ra nó như thế nào và cư xử với điều đó ra sao. Phải hiểu lắm phải bao dung lắm phải sống hết mình lắm thì mới có thể có được:

Cuộc đời bao lẽ vuông tròn

Trách nhau để biết...ta còn cần nhau!...

(Trách)

Thơ Ngọc Yến không cầu kỳ không khoa trương không làm dáng theo lối "thể nghiệm" của nhiều người bấy nay ưa dùng. Ngọc Yến viết như chính cuộc đời vậy chân chất mộc mạc mà thẳm sâu tình người câu chữ như chính ngôn ngữ mà ta thường bắt gặp trong cuộc sống thường nhật với bao lo toan lam lũ tảo tần vất vả. Khi đọc Vết son của Ngọc Yến tôi lại nhớ đến On-ga Béc-gôn câu thơ cứ tự nó cất lên như lời ca tự trong lòng vang lên những giai điệu của cuộc sống.

Để kết thúc bài viết cảm nghĩ của mình về tập Vết son trên góc độ dấu đời mà Ngọc Yến đã thể hiện bằng con chữ trong mỗi bài thơ tôi xin được mượn lời của nhà thơ Hoàng Đình Quang viết trong lời tựa của tập thơ về "tố chất của người làm thơ": "Tố chất ấy là: biết cách thể hiện cảm xúc tình cảm và tư duy của mình bằng lời nói dưới dạng thơ. Vì thế Ngọc Yến với những bài thơ của mình có được người đọc cho dù khoanh lại người đọc là những bạn bè yêu mến hay những người chưa từng quen biết". Và để "làm nên một tính cách thơ Ngọc Yến chính là không gian cuộc sống bao quanh tác giả...Hạt lúa con cá cây lục bình bãi bồi sông nước...làm nên cái dìu dặt dịu dàng e lệ của người con gái" làm thơ nơi đây - Ngọc Yến.

 Vết son dấu đời phận người mà Ngọc Yến đã "rút ruột" để dâng tặng bạn đọc. Một "vết son" của miền sông nước trên thi đàn cứ lặng lẽ chảy.

Ngọc Yến

Phạm Thanh Khương ơi!
Khi Ngọc Yến đọc "Vết son và dấu đời phận người" đã bị cuốn hút ngay từ tựa đề - một tiếng tri âm! Và càng đọc đọc nhiều lần càng ngạc nhiên và cảm động đúng như Hồng Vân nhận xét bài viết của PTK đã tôn thêm vẽ đẹp cho tập thơ Vết Son và hơn thế chính là tấm lòng của một người bạn phương xa dành cho Ngọc Yến. Hãy nhận lời cảm ơn của Ngọc Yến nhé!
Thật lòng xin các bạn thông cảm như NY tự bạch "làm thơ để đọc một mình" nên khi in tập thơ đầu cũng rất ngại gởi tặng thế nên mới "bị" PTK trách là phải "đòi" mới có Vết son!
NY rất vui nếu như luôn bị trách như thế để có thể chia sẻ cùng nhau những vần thơ trải lòng theo dòng chảy thời gian.
@ Xin cho NY nhắn với Lương Nguyệt Hồng đừng "hờn" chị NY nhé hãy cho xin địa chỉ để chị gởi đến em nhé!
@ NY Nhắn với anh Hà Đình Chung NY rất hân hạnh được anh gởi lại cảm nhận chứ đừng "hu hu..." nhé!
Xin cảm ơn mọi người chia sẻ cùng Vết Son qua bài viết tuyệt vời của Thanh Khương.

Lương nguyệt Hồng

Phạm Thanh Khương

Bài viết về cảm nhận tập thơ VẾT SON rất hay. Em cũng có đọc vài bài trong tập thơ này và đã thấy tập thơ từ nơi anh Mạnh Bình. Em cũng chẳng có tập thơ nhưng nhờ bài viết này em cảm thấy như là mình có được tập thơ của chị Ngọc Yến trong tay rồi. Bây giờ em không biết là em cám ơn anh hay chị Yến cám ơn anh đây?
Chúc anh vui khỏe và hạnh phúc

hadinhchung

Laõ Lý Toét ui :
***

Thơ Ngọc Yến thật sâu lắng đọc ta chìm trong những cảm xúc chân thành mượt mà sâu lắng.( VẾT SON )
Một điều lạ là HĐC đọc rất nhiều nhưng chưa " dám để lại comment của mình "
Hu ...hu !

hongvan

Chúc mừng.

Bài viết của anh TK tôn thêm vẻ đẹp cho tập thơ Vết son của chị Ngọc Yến.
Chúc anh TK thật vui.

Phạm Thanh Khương

Anh Nguyên Hùng.
PTK viết về VẾT SON của Ngọc Yến hay lắm ngắn gọn và nêu bật được chất thơ Ngọc Yến. Thơ Ngọc Yến tình cảm giàu cảm xúc và giai điệu bởi thế có đến mấy chục bài thơ được các nhạc sĩ đồng cảm và viết nên những ca khúc thật mượt mà sâu lắng.
-----------------
Sướng quá được anh khen quá sướng. Em đòi mới có để đọc đấy anh ạ. Đọc thơ của Ngọc Yến em thấy rất Ngọc Yến dù em chưa gặp. Em chỉ cố nói được một phần mà Ngọc Yến gửi gắm đến bạn đọc thôi anh ạ.
Em cũng rất vui vì đã được đọc tập sách này khi chị Yến gửi tặng. Em chỉ mong đây là chút tri ân của em với bạn bè anh ạ.
Cám ơn anh.

Phạm Thanh Khương

Hoabanglang
Bóc tem bài của anh cái đã.
Viết về chị NY rất hay làm em nhớ lại ngày em gặp gỡ chị ấy...
---------------
Tập sách này anh phải đòi đấy chứ có được tặng đâu. Như có người in sách mà anh đến bây giờ vẫn chưa được đọc ấy. Hì hì. Đọc xong thấy rất Ngọc Yến và thế là anh viết như một lời tri ân với bạn bè mà em.

Nguyên Hùng

Phạm Thanh Khương

@Phạm Thanh Khương:
PTK viết về VẾT SON của Ngọc Yến hay lắm ngắn gọn và nêu bật được chất thơ Ngọc Yến. Thơ Ngọc Yến tình cảm giàu cảm xúc và giai điệu bởi thế có đến mấy chục bài thơ được các nhạc sĩ đồng cảm và viết nên những ca khúc thật mượt mà sâu lắng.

Xin cám ơn PTK và NY.

hoabanglang

Gửi anh PTK

Bóc tem bài của anh cái đã.
Viết về chị NY rất hay làm em nhớ lại ngày em gặp gỡ chị ấy...