ĐI TRONG SẮC TÍM BẰNG LĂNG

 ĐI TRONG SẮC TÍM BẰNG LĂNG

Không chờ mưa bay khi sắc xuân vừa chớm. Chẳng đợi tiếng ve se sắt gọi chào. Cũng không ngóng mùa thu khi lá vàng để sánh cùng màu nắng hay chút se se của giá lạnh đầu đông. Có một loại hoa cứ nở tím bốn mùa. Mặc nắng hay mưa mặc gió mùa hay sương sa mặc phồn hoa và cám dỗ hoa cứ nở nở tím trong nỗi nhớ và niềm tin. Những cánh bằng lăng vẫn nở tím bên trời.

Đi trong sắc tím của hoa ta gặp lại biết bao niềm thương nhớ. Gặp nét chữ tim tím thuở cắp sách đến trường còn thơm mùi mực trên trang vở học trò nơi bàn tay cô dạy cho từng nét chữ những nét chữ nét người bước chập chững vào đời. Gặp lại một thời xôn xao trong giấc ngủ bởi một tà áo tím vô tình còn vương lại trong chiều. Gặp lại một thời chờ đợi của tình yêu ngập ngừng trao nhau cánh hoa vừa hái. Cánh hoa mỏng manh tim tím nói thay lời giữ lại niềm tin giữ lại lời nguyện thề vụng dại lời hẹn hò mỗi khi bước chân xa. Cánh hoa thành sức mạnh nâng ta đi trong dài rộng đường đời như bàn tay ấp ủ thương yêu chia sẻ cùng ta khi gian nan vất vả. Cánh hoa nhỏ bé mong manh cho ta được làm người trước những phồn hoa và cạm bẫy. 
      
         Hoa đấy sắc bằng lăng cứ tím. Tím suốt một đời tím suốt một thời màu của ngôn ngữ bao lứa đôi muốn gửi trao màu của tình yêu màu của lòng chung thuỷ. Đi trong sắc tím bằng lăng đi trong niềm tin yêu người gửi trao để cho ta nhận ra chân giá trị cuộc đời. Ta đi giữa xôn xao sắc nắng đi giữa nhân gian mà vẫn nhận ra mình. Lòng chung trinh lời của hoa muốn gửi.

Vào những ngày bằng lăng nở rộ đứng từ xa nhìn lại cả cây bằng lăng như một mâm xôi đậu đen có màu tim tím. Rồi cứ từng bước từng bước chân lại gần hãy bước chân thật chậm thật chậm ta sẽ nhận ra từng chùm rồi từng bông bằng lăng nở rõ dần hé dần bắt đầu là những cánh hoa rồi mới đến cả chùm hoa. Gần hơn chút nữa ta sẽ nhận ra trong cả chùm hoa màu tim tím ấy là những bông hoa đan vào nhau dựa vào nhau tựa vào nhau mà không lẫn mà không chung vẫn rành rẽ sắc màu của từng cánh từng bông trong cả một chùm ken đặc một màu tim tím.


            Không như những sắc màu của các loại hoa khác. Hoa bằng lăng khi nở thường nở rộ gần như đồng thời cùng một lúc cùng một ngày thậm chí ta có cảm giác cùng một giây cả chùm hoa bằng lăng gọi nhau khoe sắc tím. Nếu có ai đó để thời gian sống cùng hoa chia sẻ cùng hoa chúng ta sẽ nhận ra trong cả chùm hoa có chung một màu tim tím ấy cũng có bông nở sớm có bông nở muộn. Chính sự đùm bọc chính sự nương tựa vào nhau của cả chùm hoa mà dù nở trước hay nở sau những bông bằng lăng vẫn có chung tiếng nói của sắc màu. Tất cả sắc hoa đều nói chung một ngôn ngữ của hoa với người. Bông nở sớm khoe với người sắc màu của hoa và cho cả những bông nở sau. Bông nở sau lại khoe sắc màu mách với người về sắc màu của những bông đã nở đã lụi tàn. Hoa nói cho nhau nói hộ nhau về tương lai và về cả quá khứ. Mỗi bông không chỉ tự khoe sắc cho riêng mình mà còn cho cả loài hoa của mình.

Trong cả sắc hoa mang màu của nỗi nhớ niềm thương và lòng tin yêu trao gửi có những chùm hoa bằng lăng cả chùm từng bông khi nở luôn hướng lên trời cao. Những cánh hoa như nói cùng người về miền trông đợi về nơi hò hẹn về những kỷ niệm thương yêu. Chúng như niềm kiêu hãnh muốn dâng hiến muốn thể hiện sẵn sàng chấp nhận và đương đầu với bão gió mưa sa dám khẳng định bản thân dù có phải vất vả lam lũ hay bần hàn. Những cánh hoa trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm. Cánh hoa trong các chùm hoa này thường có màu tím sáng. 
         
          Cũng có chùm hoa không theo chúng bạn chúng trổ hoa nằm ngang với mặt đất. Những chùm hoa này không muốn bản thân mình như những nhóm đông quyết không làm đám đông của loài chúng muốn tự khẳng định mình tự khẳng định bản ngã. Cánh hoa trong các chùm hoa này thường có sắc hoa không đều cánh đậm cánh nhạt. Những cánh hoa ấy đại diện cho tính độc lập cho sự tự khẳng định vào chính mình mà không chịu làm đám đông không chịu sự ảnh hưởng của loài. 
        
          Cũng có chùm hoa ngay từ khi thoát ra từ đầu búp chúng đã nhằm hướng xuống đất mà nở. Đó là những chùm hoa luôn mang màu nhợt nhạt. Chúng sợ nắng sợ gió sợ những vất vả phải nếm trải. Chúng không dám đương đầu với gió mưa như đồng loại. Chúng lấy an phận làm trọng lấy yên ổn làm trọng. Mọi trái ngang chúng lầm lũi im lặng. Chúng chấp nhận sự mờ nhạt ngay cả trong đám đông ngay cả với bản thân mình. 
          
         Trong cả một sắc hoa tim tím đa sắc về tính cách ấy ta cũng bắt gặp một vài chùm ẩn mình sau những cành lá biếc. Những cánh hoa cứ nép sát vào lá vào cây mà trổ hoa. Chúng nhận một đời hoa khuất lấp sau sắc lá màu cây. Những sắc hoa trong những chùm hoa này không còn màu tim tím của nhớ thương và chờ đợi. Màu tim tím ấy ẩn sâu vào cuống hoa để phía đường viền của cánh mang màu trăng trắng cùng những điểm đen đen có những nốt châm chấm của vết rạn. Ta cũng sẽ lại bắt gặp ở đây có những chùm hoa không bao giờ nở được. Những màu tím của chờ đợi đã hoá thân vào sắc màu của lá của cây. Cả một đời phải nhờ sắc hoa của đồng loại mà khoe cùng nhân thế.

Đi giữa mùa hoa đi giữa sắc màu tim tím của hoa ta nhận ra sắc hoa hay sắc người sự bừng nở của hoa hay kiếp con người phận người mà hoa muốn nói. Hoa đấy người đây có bao điều vời vợi mà trong từng giây từng phút từng ngày cứ thấp thoáng trong bước chân qua ta đã lãng quên không biết. Trong sắc hoa tim tím biếc đã nói cho người về vạn kiếp nhân sinh.

Đi trong sắc tím bằng lăng ta nhận ra cuộc đời trong những cánh hoa. Cánh hoa của nhân gian cánh hoa của trần thế cùng bung nở trong cõi con người.

  

Phạm Thanh Khương

DHQ.
Thì vưỡn thế mà. Làm sao bằng ảnh chân dài được. Rưng mà đọc gặp thường dân thấy người quê ta tài thí.
He he.

dhq

Chao ôi hoa bằng lăng thật chưa chắc đã đẹp bằng hoa trên giấy (à quên trên blog) của PTK đâu !

Phạm Thanh Khương

Nguyễn Đình Xuân.
Lâu quá anh em ta mới lại gặp nhau. Chắc đi công tác à. Anh cũng vừa đi Lai Châu và ở với đồng bào La Hủ. Nhiều chuyện muốn viết lắm. Đang triển khai đây.
Khi nào rảnh qua bên anh nhé.
Xuân viết cái comment này cũng rất thơ đấy. Nếu xuống dòng ở các dấu chấm câu là thanh một khổ thơ rồi còn gì.

Nguyễn đình Xuân

Anh viết nhẹ nhàng cứ như một bài thơ. từ niềm yêu đến nỗi thẫn thờ có những lúc ngẩn ngưo trước tím. màu tím có khi là bịn rịn bởi tình yêu khi nỗi nhớ cách xa. Còn muôn lời muốn nói cùng hoa hơn ai hết nỗi nhớ oà sâu thẳm. Bằng lăng tím bởi lòng luôn thắm là nỗi niềm ai gửi gắm cho ai...

Phạm Thanh Khương

Mẹ 2 Bống.
Em comment rất nhiều lần mà không được tức điên.
--------
Em xem lại đi còm nhà anh là được ngay mà.
Vừa qua anh đi công tác nên có để chế độ kiểm duyệt thôi. Em còm sẽ không lên ngay được vì chưa qua đọc của chủ nhân mà.
Thông cảm nhé. Đừng tức điên mà cáu thôi. Hì hì.

Phạm Thanh Khương

Mẹ 2 Bống.
Oạch oạch! Hóa ra ông anh ở ngay cạnh nhà mình mà không biết. Thỉnh thoảng phải bí mật thọc sườn mới được. Hè hè!
--------
Em cứ vào nhà thọc sườn thoải mái. ở cạnh nhà nhau lo gì không có lúc gặp nhau. Hì hì.

Phạm Thanh khương

Trường à.
Chết thật anh gom hết cả cảm xúc của mọi người về loài hoa tím ấy rồi còn đâu.
--------
Anh vừa đi về tối qua. Mệt ơi là mệt nhưng viết chắc sướng. Đi khổ viết sướng mà.
Thế ra cảm xúc của anh em mình giống nhau nhỉ. Hì hì.
Cả nhà khỏe không?

Phạm Thanh Khương

Tâm An.
Huynh ơi tuyệt! Xin cảm ơn entries của huynh về loài hoa mà muội yêu thích! Chúc huynh có thật nhiều bài hay như thế huynh nhé !
----------
Anh vừa đi công tác về. 8 ngày ở với đồng bào La Hủ. Ruồi vàng bọ chó cắn còn sưng chân lên đây.
Cám ơn em đã đồng cảm với bài viết. Em thích là vui rồi.

Me2bong

Oạch!

Em comment rất nhiều lần mà không được tức điên.

Me2bong

Oạch oạch! Hóa ra ông anh ở ngay cạnh nhà mình mà không biết. Thỉnh thoảng phải bí mật thọc sườn mới được. Hè hè!