TRÒ CHUYỆN VỚI CÂY PHƯỢNG GIÀ
TRÒ CHUYỆN VỚI CÂY PHƯỢNG GIÀ
Cây phượng già không thắp lửa mỗi hè
Lá vẫn xanh diệp lục
Cánh lá không dáng xương
Và sắc cây khác thường
- Này phượng ơi sao vẫn xanh không hoa
Có phải hè không đỏ
Có phải đất hết hồng
Có phải người hết thắm
Mà cánh hoa lãng quên?
Âm rất nhỏ và rất nhẹ cất lên
Tiếng thầm thì từ lá
- Ta già rồi hết tuổi tặng hoa
- Này phượng ơi sao sắc khác thường
Có phải sắc đã tàn
Có phải hương đã lụi
Có phải tình đã phai
Mà sắc cây phải mượn?
Âm rất nhỏ và rất nhẹ cất lên
Tiếng thầm thì từ lá
- Ta già rồi hết tuổi non xanh
Từ trên cao một hạt nước rất mềm
Nói rất to tiếng của lời nói cuối
- Những lời nói vừa qua là của bầy tháu cáy
Chúng đồ thừa của lũ chim rơi vãi
Bám vào ta nở hạt bật mầm
Sắc chúng mang cắp sắc của hoa
Mầu chúng mang cắp mầu của lá
Loài cỏ dại
Biết nhại tiếng người và đang sống giữa loài người
Nhờ những lời êm tai
Và từ dục vọng của người mang lại./.

Bản in






